Sunday, July 22, 2007

Đôi dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ


Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.


Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


Nếu một ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh có một người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh


Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi


Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.


Hà Nội 18/02/2005

Saturday, July 14, 2007

Mưa có...vị ngọt

Đây là bài dự thi của Uyên tham gia cuộc thi "Tình và Nghĩa trong cuộc sống hiện đại" và được đăng trên báo điện tử Dân Trí . Các bạn đọc cho vui nhé
Mưa có… vị ngọt
P/s : Nội dung chỉ mang tính minh họa ;))

-------------

Mưa có vị ngọt

(Dân trí) - Nằm dài trên giường chẳng buồn nhúc nhích, chẳng buồn đoái hoài xem đã mấy giờ. Cái điện thoại kêu inh ỏi báo thức đến giờ đi làm, chẳng buồn tắt đi, mặc kệ. Sao sáng nay trời nóng kinh khủng, nghĩ đến vẻ mặt của sếp đành phải uốn éo dậy đi làm.

Quái lạ đã 9h rồi mà sao vẫn kẹt xe, trời nắng như thiêu đốt, khiến một đứa chẳng bao giờ biết đội nón như mình cũng thấy khó chịu.

Hơn 10h mới đến công ty, việc đầu tiên là bật Yahoo xem anh có online không. Thấy nick anh available cảm thấy vui vui nhưng rồi lại buồn khi sếp đến nói một tràng tiếng Anh về việc đi làm trễ, chỉ biết cười cho xong chuyện…

Mẹ lại bệnh, chẳng dám đi khám bác sĩ vì sợ tốn tiền. Thương mẹ vất vả, chẳng biết làm gì cho mẹ, nước mắt cứ tự động chảy. Thèm ăn một bữa cơm mẹ nấu quá, thèm nhìn thấy vóc dáng mẹ ngồi bên chiếc máy may nhìn con mỗi khi con đi học về. “Thôi ngủ đi con, mai còn đi làm, thức khuya kẻo lại bệnh”. Giọng mẹ thì thào mà sao tim con như có ai bóp chặt…  

Công việc tẻ nhạt, đầu óc và chân tay như đóng băng. Những gì còn đọng lại sau khi sếp nói là một mớ nhăng nhít. Lâu rồi chẳng có cảm giác sướng run lên vì nghĩ được một ý tưởng mới. Cũng lâu lắm rồi chẳng làm gì mới để được mọi người khen con bé này làm tốt. Cái lâu lắm rồi cũng mới 10 ngày thôi mà thấy như cả năm dài lê thê, bất tận. 

Bên ngoài mưa như hờn dỗi ai mà dai dẳng. Cứ nghĩ về mẹ chẳng chợp mắt được. Nhắn tin cho anh, muốn nói nhớ anh mà không dám. Dù biết anh chỉ xem như 1 người bạn mà sao vẫn mong chờ một điều kỳ diệu. Chỉ cần anh biết cảm giác của em lúc này, không cần anh phải đáp lại. Lòng đầy hy vọng nhưng đầu óc thì đã biết trước câu trả lời.

Để status trên Yahoo “Đang bực mình” tưởng chẳng đứa nào dám đụng đến. “Sao thế, bực chuyện g?ì” - “Chuyện công việc của tao, tụi mày không biết đâu”. “Cần quái gì phải biết, chiều nay đi với bọn tao?” - “Tao mệt không muốn đi”. “Đi đi, muốn nói gì tụi tao nghe hết” - “Tụi mày có hiểu đâu mà nói”. “Cần gì hiểu, chỉ cần mày hết bực là được”. Bật ra 1 tiếng cười khanh khách, cảm thấy cái nắng trưa nay không quá chói chang…

“Hãy giữ những suy nghĩ về anh như một người bạn sẽ khiến anh vui hơn”. Câu nói của anh làm cho đêm nay như dài hơn. Lạnh quá. Cần lắm 1 bàn tay để thấy đời bớt mênh mông. Cần lắm. Bên ngoài dường như mưa to hơn thì phải…

Sis ơi, tay em còm nhưng em có thể nắm lấy tay sis” - “Chị em mình đi cắt tóc, shopping cho đời bớt mênh mông nhé”... Đọc những conment trên blog thấy giản dị ấm áp quá. Bên ngoài trời bất chợt mưa, ghét cái thói đỏng đảnh của thời tiết Sài Gòn nhưng sao lại thấy nó đáng yêu thế!

Ước gì mưa cuốn đi những suy nghĩ của em về anh, để em có thể xem anh như 1 người bạn. Em ghét mưa vì cái vị đăng đắng và mặn chát của nó. Bất chợt mưa rơi vào mắt em, cảm thấy cay xè nơi khóe mắt… 

Còn nhớ có 2 nữ sinh cầm bảng “hugs free” đi khắp nơi và sẵn sàng ôm tất cả mọi người và rất được chú ý. Thế mới hiểu cuộc sống luôn cần những cái ôm siết chặt. Tối nay trong vòng tay của bạn bè, những cái ôm chia sẻ, dường như nỗi buồn và cô đơn chỉ còn là quá khứ.

Đêm nay Sài Gòn lại mưa, mưa rơi vào mắt em, vào miệng em nhưng sao lại không thấy cay xè, thấy vị ngòn ngọt nơi đầu lưỡi. Ừ nhỉ mưa hôm nay lại có vị ngọt, thế mà hôm qua còn thấy đăng đắng. Mưa cũng khéo chiều lòng người…

Tình và Nghĩa trong cuộc sống hiện đại đó là những điều giản dị quanh ta, nó giản dị đến mức ta dường như quên đi và không chú ý đến. Nó hiện hữu xung quanh ta hằng ngày hằng giờ, nhưng ta có đủ nhạy cảm để yêu thương và trân trọng nó không? Hãy yêu và sống hết mình với gia đình bạn bè và những người xung quanh là bạn đang làm cho cuộc sống ngày nay thêm rất nhiều tình nghĩa. 

Sài Gòn, thứ 6 ngày 13/7/2007

Wednesday, July 04, 2007

My 7 secrets

Sau 1 trò chơi ai thua sẽ phải khai ra 7 bí mật về mình (chưa kể cho ai nghe) và phải công khai trên blog cho mọi người cùng đọc huhuhu và tui là người bị chém đầu tiên hic bọn mày ác với tao quá. Không khai bọn nó xử chít luôn huhuhu. Tao xấu nhiều hơn tốt, khai ra mất hết hình tượng ai dám iu tao trời.... Okie, Let's me think


1. Rất sợ ma, từ hồi nhỏ đến giờ ngủ chưa bao giờ dám tắt đèn, trừ khi có ai đó nằm bên cạnh sẽ ko sợ. Từ lúc mẹ đi Mỹ đến giờ nhà chẳng bao giờ tắt đèn cả. Thỉnh thoảng thức dậy nửa đêm xem có con ma nào không rùi mới yêu tâm ngủ tiếp hehe

2. Ham ăn, ham ngủ nhưng thích ngủ hơn ăn, và có 1 kỷ lục là tao đã ngủ liền tù tì 2 ngày trời không ăn gì cả, chỉ dậy uống nước rùi ngủ tiếp (có thức dậy để giải quyết nhu cầu nữa keke). Đó là sau khi thi đại học xong tao đã tự dặn lòng phải ngủ bù sau bao nhiêu tháng thức đêm huhu.

3. Rất sợ chuột, có 1 kỷ niệm về chuyện sợ chuột. Tao đang tắm thì phát hiện có 1 con chuột đang trong nhà tắm. Nhà tắm thì kín nội bất xuất ngoại bất nhập, con chuột nó ko biết chạy đường nào nó cứ chạy vòng vòng, tao thấy thế càng sợ , tao cũng chạy vòng vòng như nó, vừa chạy vừa khóc vừa kêu mẹ ơi, mẹ ơi (lúc đó ko biết giữa tao và con chuột đứa nào sợ hơn). Mẹ tao đứng ngòai cứ đập cửa kêu mở cửa ra mà có dám đứng lại mở cửa đâu (lúc đó em đang trong trạng thái eva huhu). Sau 5 phút vật vã với nó, có vẻ như tao dẻo dai sức hơn nó, nó đứng lại và tao vội trùm khăn vào người mở cửa cho mama vào giải quyết hậu quả (tất cả những vật trong tầm tay đều cầm để ném nó).

4. Rất mít ướt, dù chỉ là 1 chuyện nhỏ cũng có thể rơi nước mắt. Tui mày cứ thấy tao cười suốt thôi, chỉ có mẹ mới biết tao mè nheo nhõng nhẽo như thế nào. Tất cả biệt danh về tao tui mày biết hết rùi nhưng có 1 biệt danh chỉ có mẹ gọi tao là "Mít ướt chảy nước". Tụi mày liệu hồn đừng có gọi tao bằng biệt danh này à, tao cắn à keke.

5. Khi buồn luôn có nhu cầu ăn và khóc. Khóc sưng cả mắt (nhưng ai hỏi đều nói bị dị ứng...lộ tẩy rùi) khóc xong sẽ ăn bất cứ cái gì. Tao ham ăn thì tụi mày biết rùi nhưng chưa biết đỉnh điểm sự ham ăn của tao hehe. Trong 1 buổi tối đang buồn và vừa khóc xong tao đã ăn hết 2 tô bún bò, 1 cái bánh bao, 1 ổ bánh mì, 5 cái bánh flan, 1 ly sâm bổ lượng. Thằng em tao nó tức điên lên vì tao đã ăn hết phần của nó hehe. Cũng may dạo này ít buồn chứ thôi là "lăn" đi làm khỏi đi nỗi nữa =.=

6. Có 1 bí mật mà tao đã giấu kín suốt bao năm qua với tụi mày hihi là về chuyện tình cảm. Hồi cấp 3 tao rất thích thầy Tuấn, chắc tụi mày cũng có thể cảm nhận thấy nhưng tao phát hiện thầy cũng theo đạo Thiên Chúa như tao và chủ nhật nào cũng đi lễ ở nhà thờ Hàng Xanh nhưng lại ko biết thầy đi lễ lúc mấy giờ. Ngày CN có tất cả 6 thánh lễ thế là tao dậy từ 4h sáng đạp xe 5km đến nhà thờ để dự thánh lễ đầu tiên. Không thấy thầy đâu tao lại đạp xe về rùi đợi đến giờ thánh lễ tiếp theo lại đạp xe đi, cứ như thế tao dự 6 thánh lễ mà vẫn ko thấy thầy đâu. Đó là 1 ngày mùa đông và 2 chân tao lạnh cóng, kiệt sức và ..... bỏ cuộc hihi.

7. Tạ ơn Chúa đã hết rùi hihi. Cái cuối cùng cho tao nói về niềm tự hào công việc. 4 ngày chỉ ngủ 5h để có thể hòan thành dự án (đối với 1 đứa ham ngủ như tao thì đó là 1 kỷ lục nên ghi vào sách lưu hậu thế hehe). I love my job ^^