Đây là bài dự thi của Uyên tham gia cuộc thi "Tình và Nghĩa trong cuộc sống hiện đại" và được đăng trên báo điện tử Dân Trí . Các bạn đọc cho vui nhéMưa có… vị ngọt
P/s : Nội dung chỉ mang tính minh họa ;))
-------------
Mưa có vị ngọt
(Dân trí) - Nằm dài
trên giường chẳng buồn nhúc nhích, chẳng buồn đoái hoài xem đã mấy giờ. Cái
điện thoại kêu inh ỏi báo thức đến giờ đi làm, chẳng buồn tắt đi, mặc kệ. Sao
sáng nay trời nóng kinh khủng, nghĩ đến vẻ mặt của sếp đành phải uốn éo dậy đi
làm.
Quái lạ đã 9h rồi mà sao
vẫn kẹt xe, trời nắng như thiêu đốt, khiến một đứa chẳng bao giờ biết đội nón
như mình cũng thấy khó chịu.
Hơn 10h mới đến công ty,
việc đầu tiên là bật Yahoo xem anh có online không. Thấy nick anh available cảm
thấy vui vui nhưng rồi lại buồn khi sếp đến nói một tràng tiếng Anh về việc đi
làm trễ, chỉ biết cười cho xong chuyện…
Mẹ lại bệnh, chẳng dám
đi khám bác sĩ vì sợ tốn tiền. Thương mẹ vất vả, chẳng biết làm gì cho mẹ, nước
mắt cứ tự động chảy. Thèm ăn một bữa cơm mẹ nấu quá, thèm nhìn thấy vóc dáng mẹ
ngồi bên chiếc máy may nhìn con mỗi khi con đi học về. “Thôi ngủ đi con, mai
còn đi làm, thức khuya kẻo lại bệnh”. Giọng mẹ thì thào mà sao tim con như có
ai bóp chặt…
Công việc tẻ nhạt, đầu
óc và chân tay như đóng băng. Những gì còn đọng lại sau khi sếp nói là một mớ
nhăng nhít. Lâu rồi chẳng có cảm giác sướng run lên vì nghĩ được một ý tưởng
mới. Cũng lâu lắm rồi chẳng làm gì mới để được mọi người khen con bé này làm
tốt. Cái lâu lắm rồi cũng mới 10 ngày thôi mà thấy như cả năm dài lê thê, bất
tận.
Bên ngoài mưa như hờn
dỗi ai mà dai dẳng. Cứ nghĩ về mẹ chẳng chợp mắt được. Nhắn tin cho anh, muốn
nói nhớ anh mà không dám. Dù biết anh chỉ xem như 1 người bạn mà sao vẫn mong
chờ một điều kỳ diệu. Chỉ cần anh biết cảm giác của em lúc này, không cần anh phải
đáp lại. Lòng đầy hy vọng nhưng đầu óc thì đã biết trước câu trả lời.
Để status trên Yahoo
“Đang bực mình” tưởng chẳng đứa nào dám đụng đến. “Sao thế, bực chuyện g?ì”
- “Chuyện công việc của tao, tụi mày không biết đâu”. “Cần quái gì phải
biết, chiều nay đi với bọn tao?” - “Tao mệt không muốn đi”. “Đi đi, muốn
nói gì tụi tao nghe hết” - “Tụi mày có hiểu đâu mà nói”. “Cần gì hiểu,
chỉ cần mày hết bực là được”. Bật ra 1 tiếng cười khanh khách, cảm thấy cái
nắng trưa nay không quá chói chang…
“Hãy giữ những suy nghĩ
về anh như một người bạn sẽ khiến anh vui hơn”. Câu nói của anh làm cho đêm nay
như dài hơn. Lạnh quá. Cần lắm 1 bàn tay để thấy đời bớt mênh mông. Cần lắm.
Bên ngoài dường như mưa to hơn thì phải…
“Sis ơi, tay em còm
nhưng em có thể nắm lấy tay sis” - “Chị em mình đi cắt tóc, shopping cho
đời bớt mênh mông nhé”... Đọc những conment trên blog thấy giản dị ấm áp
quá. Bên ngoài trời bất chợt mưa, ghét cái thói đỏng đảnh của thời tiết Sài Gòn
nhưng sao lại thấy nó đáng yêu thế!
Ước gì mưa cuốn đi những
suy nghĩ của em về anh, để em có thể xem anh như 1 người bạn. Em ghét mưa vì
cái vị đăng đắng và mặn chát của nó. Bất chợt mưa rơi vào mắt em, cảm thấy cay
xè nơi khóe mắt…
Còn nhớ có 2 nữ sinh cầm
bảng “hugs free” đi khắp nơi và sẵn sàng ôm tất cả mọi người và rất được chú ý.
Thế mới hiểu cuộc sống luôn cần những cái ôm siết chặt. Tối nay trong vòng tay
của bạn bè, những cái ôm chia sẻ, dường như nỗi buồn và cô đơn chỉ còn là quá
khứ.
Đêm nay Sài Gòn lại mưa,
mưa rơi vào mắt em, vào miệng em nhưng sao lại không thấy cay xè, thấy vị ngòn
ngọt nơi đầu lưỡi. Ừ nhỉ mưa hôm nay lại có vị ngọt, thế mà hôm qua còn thấy
đăng đắng. Mưa cũng khéo chiều lòng người…
Tình và Nghĩa trong cuộc
sống hiện đại đó là những điều giản dị quanh ta, nó giản dị đến mức ta dường
như quên đi và không chú ý đến. Nó hiện hữu xung quanh ta hằng ngày hằng giờ,
nhưng ta có đủ nhạy cảm để yêu thương và trân trọng nó không? Hãy yêu và sống
hết mình với gia đình bạn bè và những người xung quanh là bạn đang làm cho cuộc
sống ngày nay thêm rất nhiều tình nghĩa.
Sài Gòn, thứ 6 ngày 13/7/2007
No comments:
Post a Comment