Thursday, January 03, 2008

Lúc bé


Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng tỉnh táo và vô hồn.

Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.

Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ mới thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự là người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ có thể bé lại được.

Lúc bé, tưởng đóng đinh là đóng đinh, không thích thì có thể nhổ, bây giờ cảm nhận đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới, bây giờ thấy được ngay cả một con người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng là tự thay đổi mình.

Lúc bé, cứ thích trở thành người phụ nữ phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành một cô gái đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi.

Lúc bé, tưởng yêu là dễ, giờ mới cảm nhận yêu một người thật khó, giữ người đó còn khó hơn và quên người đó là điều không thể.

TPHCM, Ngày 03/01/2008