Thursday, May 29, 2008

Quê hương


Nghe bạn nói mà thương bạn, mọi việc đều không như ta nghĩ phải ko? Khi bạn quyết định ra đi, chắc bạn hy vọng rằng bên phương trời mới sẽ là một tương lai sáng lạng. Bây giờ bạn đã có được nó rồi nhưng sao bạn lại cảm thấy buồn, cô đơn. Vì sao bạn biết ko?

Còn nhớ hồi Seagame 23 tổ chức tại VN, khi đội tuyển bóng đá nam thắng tuyển Malaysia 4-3 lọt vô trận chung kết. Cả VN như tỉnh ngủ, người người hò reo kéo nhau ra đường, lúc đó bạn và mình cũng ra đường hò hét, phải là người VN thì mới hiểu thế nào là niềm tự hào, niềm hạnh phúc khôn tả, lúc đó dường như cả triệu người VN chỉ còn là 1 khối duy nhất.

Giờ đây ở nước Mỹ xa xôi, bạn đã là 1 người Mỹ theo giấy tờ nhưng nguồn gốc, tiếng nói, hình dáng đều là của VN. Khi đội tuyển bóng rổ của họ vô địch bạn đâu có thấy gì phấn khích tự hào, khi nước Mỹ đọat bao nhiêu huy chương thì bạn cũng chẳng mấy quan tâm. Bởi vì bạn ko phải là người Mỹ, nhưng giờ đây bạn cũng chẳng còn là người VN. Khi đội tuyển VN thắng UAE 2-0 mình biết bạn vui lắm nhưng bạn ko thể hò hét như xưa, chỉ cười như một người nước ngoài xa lạ.

Bạn biết ko? Khi ta không thể hòa nhịp cùng hơi thở dân tộc và cũng chẳng thể hòa nhập với con người bên đó thì ta chẳng biết ta thuộc về đâu, ta là ai ở giữa cuộc đời này? Bạn ko thể về VN sinh sống vì bạn có 1 công việc tốt bên đó, tất cả đều tốt. Nhưng bạn cũng ko thể hạnh phúc vì bên đó chẳng có ai hiểu bạn...

Cuộc sống chẳng cho ta điều gì trọn vẹn cả, bất cứ chọn lựa nào cũng có hy sinh và đánh đổi. Mình đôi lúc vẫn nghĩ phải chăng ta quá tham lam để rồi than vãn về cuộc sống hiện tại. Sau này mình có con mình muốn nó yêu quê hương VN, và dù nó có ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, nó vẫn có 1 quê hương để hướng về. Hãy nghĩ về điều này nhé bạn

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người


Tháng 5 mưa phùn


Sài Gòn chợt nắng chợt mưa, cơn mưa đến bất chợt, lạnh lùng, hối hả, mưa qua đi thì nắng chói chang, oi bức. Còn nhớ năm ngoái khi còn làm tại VNG, ngồi trên tầng 10 của tòa nhà, thấy mưa rơi ngoài cửa kiếng đẹp ko thể tả nhưng buồn. Mưa cứ đập vào cửa kiếng rồi chạy dài xuống, một màu trắng xóa, cầm ly cà phê và nhìn mưa có cảm giác mình cũng trở thành thi sỹ. 1 năm lại trôi qua, giờ đây đang ngồi trong căn phòng chật hẹp, bốn bức tường bao quanh, ngoài kia mưa có rơi hay ko mình cũng chẳng biết, thế là hết tâm trạng mỗi khi mưa đến. Mình cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại, công việc, tình cảm, gia đình mọi thứ đều đang tốt đẹp và có 1 tương lai đang chờ đón nên nhìn mưa cũng ko còn thấy buồn như ngày xưa. Sau cơn mưa bao giờ trời cũng sáng, cái gì qua rồi hãy để nó qua nhưng có những cái đã qua nhưng ko thể quên được.

Đâu phải cứ mỉm cười

Mới thêm niềm hạnh phúc

Đôi khi giọt nước mắt

Mới thực là yêu thương