Friday, October 24, 2008

Tôn Đạt Wedding

Kỷ niệm ngày 18/10/2008

Chúc bạn Đạt trăm năm hạnh phúc nhé. Hôm đó vui quá xá luôn, đi đám cưới đến 11h đêm mới về đến nhà hehe. Vui nhất là lúc vô karaoke, ko ngờ đám bạn mình sau bao năm gặp lại tụi nó vẫn giữ được sự đáng yêu như ngày nào, cái này chắc thuộc bản chất rồi, ko thay đổi được, 10 năm sau gặp lại vẫn nham nhở như ngày nào hehe. Hình họt thì đây ạ, nhưng sure 1 điều là đi đám cưới chỉ chụp với cô dâu chú rể đúng 1 tấm, còn lại là liveshow của những nàng khoái chụp hình thui hihi

Á phải up mấy cái video này trước cho mọi người thưởng thức, đỉnh cao đỉnh cao, hôm đó lần đầu tiên thấy bạn Cường nhà mình lắc mông nhảy nhót nha hehe, chịu sao nổi trời









Lần nào đi đám cưới về là 1 đống hình, tụi nghiệp cái máy chụp hình của tui ghê luôn hihi. Hôm đó ai cũng đẹp cũng xinh, ngoại trừ mình hixhix, khôn 3 năm dại 1h các cụ nói chẳng sai, bị bà làm tóc bả dụ là em mà trang điểm lên là xinh dữ lắm, trai thấy là mê liền, bởi cái tật dễ bị dụ mà, huhu trang điểm xong nhìn như con điên nào, gắn lông mi giả nó mỏi mắt gần chết, vào karaoke là ném ngay vào sọt rát hixhix. Thui đến giờ show hàng rùi đây hihi

























Sunday, October 05, 2008

Không đề


Hôm nay mình thức thật khuya, bây giờ đã 4h sáng rồi mà vẫn chưa muốn đi ngủ. Muốn ghi lại cảm xúc lúc này, lâu lắm rồi mình mới thức khuya chỉ để tận hướng cái cảm giác thức khuya :D nghe thật buồn cười nhưng ngồi 1 mình trong đêm vắng, nghe nhạc du dương, uống cà phê và đọc sách của Marc Levy, chợt thấy tâm hồn bình yên đến kỳ lạ, muốn yêu và được yêu, muốn đón nhận tất cả những thú vị của cuộc sống.

Cũng lâu lắm rồi mình mới cho phép bản thân thoải mái như thế, không màn đến công việc, ko màng đến ngoài kia cuộc sống bon chen ra sao, mình chỉ muốn tận hưởng cuộc sống thật chậm rãi. Sáng dậy sớm, đi dạo công viên hít thở khí trời, đi thật chậm và mỉm cười. Nhâm nhi tách cà phê và xem dòng người qua lại, để mặc cho đầu óc rong chơi tùy thích. Trưa đi chợ, lâu lắm rồi mới bước chân ra chợ, rồi nấu ăn, nấu 3 món mình rất thích ăn, nấu thật chậm và thưởng thức cũng thật chậm. Tối xem ti vi, nghe nhạc, làm thiệp, đọc blog, và cuối cùng là đọc sách. Cuộc sống thật chậm nhưng lâu rồi mình mới có cảm giác thanh thản và bình yên như thế. Và hôm nay mình mỉm cười rất nhiều, cười với cả những người không có ý định cười với mình.

Đi đọc sách tiếp đây, mình đang rất thích Marc Levy, những truyện tình ông viết luôn sâu sắc và hài hước, cuộc sống vốn bình dị như thế mà đúng không? Mượn 1 câu trong bài hát 60 năm cuộc đời : cuộc đời này có bao lâu mà hững hờ

Thursday, October 02, 2008

Chuyện tình công viên

Thể theo nguyện vọng của bạn Trang già, hôm ni tui sẽ viết 1 emtry dành tặng riêng cho 2 người.

Kịch bản : Chuyện tình bên thùng rác
Tác giả : Tui
Quay phim ủa nhầm chụp ảnh : Tui luôn
Bối cảnh: Công viên Gia Định (gần nhà tui)
Diễn viên chính : Trang già, Tú già và Cường cũng già luôn

Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa, xưa thiệt là xưa, xưa lắm cách đây khoảng 1 tháng, tại 1 khu vườn hoa lá xum xuê có 1 nàng trinh nữ đang ngồi ngắm hoa. Gọi nàng là trinh nữ bởi vì đơn giản là nàng còn trinh hehe



Nhan sắc của nàng thì thôi khỏi bàn cãi, vô công viên là kiến bu tới tấp.


Nàng có một thói quen là trưa nào cũng ra công viên, ngắm hoa thì ít mà ngắm trai thì nhiều. Thương cho thân nàng, với chỉ số IQ <= 50 nàng không nhận ra rằng trai đẹp không bao giờ đi công viên lúc 12h trưa. Nàng cứ théc méc trong đầu tại sao vào công viên cứ gặp trai già hoặc trai vớ vẩn, cứ trưa là tụi nó đè nhau ra mà ..... nặn mụn thế kia


Trời không phụ lòng nàng, một ngày đẹp trời, 1 zai đẹp xuất hiện với nụ cười rộng không thể rộng hơn được nữa. Chàng có môt thân hình cao to và khuôn mặt thiên thần nhưng ẩn chứa bên trong là nguyên 1 kho đạn có thể quăng lựu đạn bất cứ khi nào (bây giờ thì đã hiểu tại sao chàng cao to)



Chàng cũng có một lý do duy nhất là vào công viên ngắm girl. Trời xui đất khiến thế nào 2 người gặp nhau như duyên tiền định. Vừa nhìn thấy nhau là 2 cặp mắt như tia chớp, nàng ham hố như chưa từng thấy zai bao giờ


Và một âm mưu xuất hiện. Em ơi, anh bị rơi cái bao....à bao, bao gì nhỉ.....à bao điện thoại em ạ. Em tìm giúp anh với. Và nàng chẳng cần biết anh rơi bao gì, vội vàng kiếm nhưng thầm mong nó mất mother đi luôn cho rồi. Còn chàng thì hỉ hê, phê chưa từng thấy


Bao đâu chẳng thấy toàn thấy lá và lá, mỗi lần nhặt được 1 chiếc lá nàng cầm bỏ vào thùng rác, không phải vì sạch sẽ gì mà nhân cơ hội đó ngắm zai. Nàng đang trên đường tiến đến thùng rác, thì chàng chạy theo gọi í ới, em ơi kẻo lá có....có gai (thằng này đúng là quăng lưu đạn lá mà có gai nàng thầm nghĩ)


Chàng không bỏ qua cơ hội ngàn vàng, ngay tại thùng rác chàng đã chộp được tay nàng. Nàng thì còn mong nhiều hơn thế nữa hehe nhưng giả vờ e ấp, anh kỳ quá à sao nắm tay em mà không ..... xin phép gì hết (nó mà bỏ tay ra thiệt thì biết tay bà) . Anh xem em và con voi (con voi = thùng rác) đứa nào dễ thương hơn nè (ko lẽ nói con voi dễ thương hơn, vậy mà cũng hỏi)


Và thế là họ iu nhau, chàng hái hoa tặng nàng, cài lên tóc nàng, nàng e ấp như chú thỏ con mà trong lòng thì thầm rủa (mother nó, sến thế, thời buổi giờ mà còn hoa lá cành hehe)



Và ngay tại vườn hoa này, nàng đã trao cho chàng cái quý giá ngàn vàng nhất cuộc đời nàng. Đó chính là tình iu lãng xẹt của nàng. Nàng thầm nghĩ từ đây ta đã có 1 zai để dẫn ta đi măm măm được rùi



Mãi mê tán nhau quên cả giờ giấc, chàng xém chút nữa là quên giờ về, lòng thầm mong bà ngoại ở nhà đừng dùng võ kungfu. Giờ phút chia xa thật xúc động, 2 người ko biết làm sao để gặp lại nhau. Chàng cho nàng số di động nhưng sau này nàng thổ lộ gọi điện cho chàng, gặp ngay bà ngoại chàng, bà phán cho 1 câu : Cường hả, nó xỉn mẹ nó rồi



Hôm sau nàng ta lại ra công viên nhưng không thấy chàng đâu, lòng hụt hẫng, cứ hết đứng lại ngồi như Thúy Kiều chờ chồng.... mãi vẫn không thấy hình bóng chàng nơi đâu



Nhưng nàng đâu biết rằng ở một góc khác, một trinh nữ khác cũng đang ngắm hoa và ngắm zai, ko ai khác đó chính là zai của nàng



Và bài cũ soạn lại, lần này không bên thùng rác mà tại WC, chàng làm rơi bao, và thêm 1 iem vì mê trai mà mất cảnh giác. Lại 1 iem tự nhận mình ngang hàng với voi hehe


Và đương nhiên và sa vào lưới tình của chàng họ Sở . Tại gốc dừa mát lồng lộng này, nàng ni cũng trao cho chàng các quý nhất của mình, đó chính là sự ham ăn của mình, cứ tưởng bở vớ phải 1 zai có thể dẫn mình măm măm


Sau khi lấy đi cái ngàn vàng của 2 em, chàng ta cao chạy xa bay. Để lại cho 2 em một nỗi uất ức, mother nó, đi đâu mà tìm hoài ko thấy. Ấm ức quá, nàng quyết định nhảy lầu , ủa nhầm nhảy đá, mục đích tạo sự chú ý cho zai, nhưng xui cho em ý là ko có zai nào thèm ngó đến



Cuối cùng 2 iem sau bao ngày tìm kiếm vật vã vẫn ko thấy zai nào, đành ế ẩm đến bây giờ, mặc dù sau bao lần hạ giá khuyến mãi đủ kiểu các anh vẫn cứ làm ngơ hehe.


The end

-----------------------------------

Bonus thêm hình của tui: 12h trưa đi làm phó nhòm cho đám này, còn bắt lên kịch bản nữa chứ. Mà mình thì ko thể nghĩ cái gì nghiêm túc được, chỉ có bậy ít hoặc bậy nhiều thui hehe.




Đây là những người bạn cực kỳ thân với mình, thật hạnh phúc và thoải mái khi bên cạnh họ. Ước gì thời gian dù có trôi qua thì chúng mình vẫn giữ được 1 tình bạn trong sáng như thế này nhé. Mình vẫn thầm cám ơn Chúa đã mang đến cho mình những người bạn nham nhở như thế này hehe