Sunday, March 29, 2009

SN Trang

Phần 1 là sinh nhật em Trang. Phần 2 là tự sướng ^^

Nói luôn là sinh nhật qua rồi kẻo mọi người chúc mừng em nó lần nữa hehe. Sinh nhật ngày 12/3 rồi nhưng hôm nay mới post hình ^^. Chúc mừng em Trang yêu dấu nhé, mong em luôn xinh tươi, tiền đầy túi, tình đầy tim, năm nay có người yêu nhé để còn dắt tao và Tú đi măm măm ké hihi.

Đây là nhân vật chính, hôm đó là thứ năm, 3 em đều phải làm việc nên phờ phạc con người, mặt mũi tóc tai cứ xù như nhím. Đói muốn xỉu pả mới chịu qua chở đi ăn, bởi vì em nhịn đói từ sáng để tối đi ăn sinh nhật mà haha, vô đến quán 3 đứa chỉ biết mỗi ăn và ăn, còn sinh nhật tính sau đi nha cưng


Sau khi chén no say phè phỡn mới đến màn chụp hình, phần vì quá xấu phần vì người quá bốc mùi haha nên chẳng em nào muốn chụp nhưng dù sao cũng làm kỷ niệm vài tém. Tuy thế vẫn nhí nhảnh như cá cảnh. À quên chưa kể là hôm đó được bạn Trang cho ăn ốc, ngon hết ý luôn, ko biết có phải 3 đứa đói quá ko mà chén sạch sẽ, ko còn miếng gì, ngay cả nước cũng chẳng còn hehe. Ai có nhu cầu ăn ốc thì nói em Uyên dẫn đi cho nha, miễn cho em ăn ké là được hehe.


Pà Tú này ham chụp hình thấy ớn, quán chỉ có 3 đứa ăn nên vô tư lê lếch từ góc này qua góc khác chụp hình. Cứ tưởng sinh nhật mày ko nha Tú. Sau khi ăn xong, lê cái thân heo sang tiệm bán quần áo mua quà cho em Trang.


2 em bán hàng cứ nhìn 3 chị cười tủm tỉm, lâu lâu nói 1 câu, các chị lớn rồi (nói già cho rồi) mà nhí nhảnh quá ha (nhục chưa haha) . Bị chửi là đáng, vô mua có 1 cái quần mà chụp hình ko thiếu chỗ nào, ai nhìn cứ nhìn, 2 em vẫn hồn nhiên chụp hình ^^


Đến đây là xong màn mua quần, em phải lê cái thân heo này chở bạn ý đi thêm 2 tiệm nữa để mua áo. Kết thúc là 11h, ghé vô uống rau má lề đường nữa là hạ màn. Sao trông mình giống xe ôm thế kia huhu.

--------------------------------

Phần 2: Tự sướng ^^ Một ngày cuối tuần rãnh ko biết làm gì lôi máy chụp hình ra tự xử hehe. Bắt chước mấy em teen em cũng làm dáng các kiểu nhưng vì cái mặt heo của em lên hình bự chà bá nên nhìn ko biết giống con gì, thui coi như sả chét cuối tuần hehe


Haha nhìn cái mặt mình nó đần thối thật

Hết :D Ai thương thì đừng ném dép em nhé hehe

Thursday, March 26, 2009

Cha mẹ xin lỗi con

Tại một nơi không quá xa trung tâm thành phố Nha Trang, cuộc sống bí ẩn như một khúc kinh cầu trên núi vắng. Nhưng ở đây đẹp, rất đẹp!

Ở đây có 1 vườn hoa be bé! Một vườn hoa ngập tràn những bông hoa vải với rất nhiều sắc màu và rõ ràng ở một triền núi đẹp như vậy, vườn hoa này thật lộng lẫy và duyên dáng...



Và cạnh mỗi bông hoa là 1 con số


Hoặc những cái tên dường như không thuộc về nguyên tắc của cuộc sống bình thường








Và ở đây mọi thứ dị thường nhưng giản đơn đều góp lại....bằng những bia mộ "vô danh" để xoáy sâu vào tim can của những đấng sinh thành nào đó


Có những câu chuyện mà người kể cố bình thản như thể kể chuyện bình minh và hoàng hôn sớm tối những vẫn không giấu được sự chua xót

Và ở đây....cuộc sống vẫn là một vườn hoa đẹp và đâu đó là những linh hồn bé bỏng vẫn chơi trò cút bắt sau những khóm hoa xinh.... ta gọi đó là an nhiên

Có lẽ cha mẹ sẽ không bao giờ phải xin lỗi con vì con biết cha mẹ có những lý do riêng....và một đứa trẻ thơ ngây không bao giờ cần lời xin lỗi

Cha mẹ không muốn sinh ra con, với con đó có thể là một niềm hạnh phúc
Con chấp nhận
làm mong manh hơi nước....
Vội vã tan đi khi chưa kịp chào đời!

Đừng....đừng khóc, cha ơi, mẹ ơi!
Đừng xin lỗi con vì mẹ cha không có lỗi
Con có duyên với mẹ, với cha....nhưng con không có phận
Con chấp nhận

Mong ngọn gió ngoài kia ru dịu nỗi đau này
Ngân cho ngày một điệp khúc tình yêu!

Đây là nghĩa trang dành cho các hài nhi sơ sinh bị mẹ bỏ ngay sau khi sinh trong thùng rác, hay vệ đường
Tính đến thời điểm chúng tôi đến nghĩa trang này thì số lượng hài nhi là 30.000
Cuộc sống vẫn không hề bình yên ở cái vườn hoa nhỏ bé này. Anh Phước cho biết chính quyền đã nhiều lần đòi dẹp cái nghĩa trang này vì trái với pháp luật
Nhưng những người đến dẹp đều quay lại để thắp hương vào ban đêm vì một nỗi sợ tâm linh không tên gọi

------------------------------------

Để 1 lần chứng kiến, để 1 lần thấu hiểu nỗi đau và để 1 lần ân hận cả đời. Cuộc đời này là 1 vở diễn bi hài, 30000 ngôi mộ và 30000 người mẹ sếp hàng trong bệnh viện để mong có được 1 sinh linh. Ôi Lạy Chúa, xin hãy tha thứ cho chúng con vì chúng con không biết việc mình làm.

Mùng 1/3 âm lịch năm Kỷ Sửu

Thursday, March 19, 2009

Bố mẹ

Giỗ bố hôm 4/3 rùi nhưng hôm nay con gái mới viết về bố. Năm nào con cũng làm đám giỗ cho bố hết, ko năm nào con quên, ai bảo con gái ko thờ cúng cha mẹ được, con tự hứa với lòng là sau này dù có đi lấy chồng con vẫn thờ cúng bố. Con sẽ luôn nhớ đến bố, chưa ngày nào con thôi nhớ về bố, bố mất được 17 năm rồi, 17 năm thôi qua thật nhanh bố nhỉ, khi bố mất con chỉ là cô bé con bé bỏng mít ướt, lúc nào cũng đòi bố cõng lên vai, đòi bố xoa lưng cho mỗi buổi tối. Bây giờ thì con gái đã lớn lắm rồi, đã có thể tự lo cho bản thân mình, ko còn mít ướt khóc nhè như ngày xưa nữa. Hẳn là bố rất tự hào về con, con luôn nói với bản thân mình rằng, con phải sống ko chỉ cho con, mà còn sống cho cuộc đời của bố, cho những ước mơ khát vọng mà bố chưa thực hiện được. Con biết nếu bố còn sống bố sẽ luôn động viên con, luôn tin tưởng và hãnh diện về con. Con biết dù con có lỗi gì trong mắt bố con luôn là đứa con gái mà bố thương yêu và tự hào nhất.

Đêm nay con rất nhớ mẹ nhớ nhiều lắm, tự nhiên con muốn nghe giọng nói của mẹ, gọi điện cho mẹ, mẹ đi làm rồi ko nghe máy, tự nhiên con ngồi khóc tu tu như đứa con nít, thấy tủi thân gì đâu, cứ như trách sao mẹ ko nghe máy của con. Lâu lắm rồi con ko gọi điện cho mẹ, cứ để mẹ gọi thôi, con hư quá. Sao con ko biết quý trọng từng ngày tháng con có mẹ trên đời, con vừa nghe tin mẹ Văn Nga mất, con thấy buồn quá, nếu mẹ bên kia mà bệnh thì con biết làm sao, con chẳng dám nghĩ đến, con sợ lắm, lúc mẹ mới đi ngày nào con cũng nghĩ như thế, suốt 1 tháng đêm nào con cũng khóc vì nhớ mẹ. Con luôn hãnh diện là con tự lập từ bé, ko dựa vào mẹ, mọi chuyện con đều tự quyết định, con cứ thế lớn lên trong sự bao bọc che chở của mẹ mà con coi đó là sự hiển nhiên, đến khi mẹ đi xa, con mới biết hóa ra trước giờ con đều phụ thuộc vào mẹ, từ chuyện nhỏ nhất. Con ko tự lập như con nghĩ, con cũng chỉ là con bé mít ướt ngày nào mà mẹ vẫn thường gọi thôi. Sao Chúa bắt con sống xa gia đình, sống xa những người mà con yêu thương nhỉ? Đôi lúc chỉ là một ước mơ nhỏ nhoi là được ăn cơm cùng mẹ sao lại khó đến thế.

Nếu trên đời này có phép màu, con ước được quay về ngôi nhà 17 năm về trước, trong căn nhà chỉ có 20m2, chật chội nhỏ bé lắm, ban ngày là phòng khách, buổi tối là phòng ngủ, mùa hè thì nóng, mùa đông thì lạnh. Cái chăn bé tí được mẹ may từ các mảng vải vụn, tạo nên 1 cái chăn thổ cẩm đủ màu sắc. Cái trần nhà thấp lè tè, bố đi vào lúc nào cũng phải khom người xuống. Căn nhà nằm trong con hẻm cụt, nhà ai cũng nhỏ, cũng nghèo, xe đạp dựng đầy trước sân. Con được học sinh giỏi quà của bố là cây viết bơm mực cũ của chị Trâm Anh, đối với con lúc đó cây bút là cả gia tài. Ấy thế mà gia đình mình lại sung sướng hơn bao nhiêu người, nhà mình có cái tivi trắng đen, nó to lắm, mỗi lần đến dịp World cup hay Euro cả xóm đến nhà mình xem đá bóng. Nhà mình còn có cây đàn ghita của bố, bố luôn đàn hát cho mấy mẹ con nghe. Nhà mình còn có chiếc máy may, suốt ngày mẹ may vá lọc cọc, 2 chị em chẳng bao giờ thiếu quần áo mặc. Ngày xưa trong tuổi thơ con là những tháng ngày đẹp đẽ như thế, dù bố mẹ nghèo nhưng tụi con chẳng thiếu thứ gì, sinh nhật năm nào cũng được tổ chức, cũng được chụp hình. Ngày xưa con thích có 1 con búp bê để ôm ấp, bố xin 1 cô trên cơ quan cho con 1 con búp bê cũ, nó vừa béo vừa xấu, nhưng bố nói rằng mỗi con búp bê đều có 1 vẻ đẹp riêng và con phải biết thương nó....

Thôi con chẳng nghĩ nữa, bố mẹ ơi, con nhớ bố mẹ quá, phải chi bây giờ con bé lại còn 6 tuổi, tối nào cứ 2h sáng là mò dậy sang giường bố mẹ ngủ cùng. Con chỉ muốn được bố mẹ ôm trong lòng như ngày xưa thôi. Nhìn hình mẹ cho đỡ nhớ vậy

Mẹ đi chơi Mexicô cùng với dì Thủy


Mẹ và dì Thủy

Mẹ ở ngoài đẹp hơn trên hình nhiều. Mẹ chụp hình chẳng ăn ảnh gì cả, chẳng bù cho mình ở ngoài xấu đau đớn lên hình nhìn xinh quá trời keke

Sunday, March 15, 2009

Weekend

Một ngày cuối tuần cũng ko đến nỗi tệ lắm, khá hơn ngày hôm qua. Hôm qua quả là ngày đen đủi, sáng đi bơi về đen hết cả người, chiều đi chợ Bến Thành gặp wỉ bán hàng, vừa ko mua được hàng vừa mệt vì cãi nhau, lần sau có cho tiền kêu đi mua cũng ko thèm, bán hàng gì đâu mà chảnh pà cố. Tối lại bị coi phim kinh dị, thiệt là mệt tim quá luôn, chóng mặt mệt mỏi, tối về dù đã uống thuốc ngủ vẫn sợ và mất ngủ.

Dù sao hôm nay cũng đã đi chợ nấu cơm, nấu canh rau đay quá xá ngon hihi, lâu rùi mới ăn lại canh này, ngon ko thể tả hihi, tự nấu tự ăn tự khen ngon luôn hihi. Chiều lại đi bơi, đi lễ, dọn dẹp nhà cửa, thay ra giường, tắm rửa sạch sẽ, ăn cơm đúng giờ, coi phim hài, ngủ sớm, ôi mình ngoan quá hihi, chỉ ko chịu làm việc thui hihi. Đang chán dọn dẹp nhà cửa ra mồ hôi thấy cũng khỏe ghê, giảm xì trét, à mà đã chịu lắc vòng lại rùi, khổ thân cái vòng chịu mốc meo từ mấy năm nay, bây giờ mới được mang ra dùng hihi. Hêy da viết blog xong rùi đi coi phim ngủ sớm thui, mai dậy sớm làm việc nha bé mập ngoan.

Monday, March 09, 2009

Đàn ông

Emtry nói xấu đàn ông nha pà con, lẽ ra em ko định viết emtry xấu xa này đâu nhưng vì dạo này em gặp quá nhiều zai tào lao nên em bực bội khó ở trong người + thêm thời tiết làm em muốn chửi đổng ghê. Thưa các bác nào biết em thì hiểu rõ tính em trước giờ không thích ai thì em "chửi" thẳng luôn vào mặt chứ chẳng hơi đâu "chửi" sau lưng chi cho mệt, mà em tự thấy là em đã hiền hơn ngày xưa rất nhiều, ko "chửi" thẳng mặt mà về "chửi" trên blog cũng là quá "nhân đạo" rùi hô hô hô

Em luôn có niềm lạc quan (có hơi ép buộc) về đàn ông Việt Nam, dù ai nói gì em vẫn thấy zai nước Việt tốt nhá. Nhưng ai xấu thì phải nói xấu thui. Đàn ông em quen chưa thấy ai là xấu trai cả, đẹp rạng ngời nữa là đằng khác. Thầm nghĩ em chẳng sắc nước hương trời mà quen được các anh đẹp trai thì số em đúng là số hưởng. Nhưng em đành phải delete nhanh một số anh ra ngay khỏi bộ nhớ vì các anh quá zô ziên và ảo tưởng nặng.

1 anh zai (mới quen 3 tuần) gọi điện cho em nghe giọng em có vẻ ốm yếu, hỏi thăm em đang bệnh à? em chưa kịp trả lời, anh zai đã phán ngay là "chắc em thiếu hơi đàn ông nên mới bệnh hả? có cần anh qua cho có hơi không?" - "Vâng, em thiếu hơi đàn ông chứ ko thiếu hơi con nít" cũng may cho anh zai đó là em chưa trả lời như thế ko thì về nhà tự soi gương lại mình đi nha.

1 anh zai quen cách đây 3 năm rùi, dạo gần đây mới liên lạc lại, vì anh zai mời em đi ăn đám cưới của anh ý, théc méc là ko thân mời làm gì cho tốn tiền em nhưng bây giờ em cũng chai lỳ rùi các bác ạ, ko thân em ko đi lẫn ko mừng tiền haha. Em thì được trời cho sởi lởi vô cùng, nghe đám cưới là tíu tít chúc mừng, thế mà anh zai đưa thiệp xong chắc là đang rãnh wé ngồi tâm sự với em tiếp. Sự tích là ngày xưa anh ý cũng mến em lắm lắm nhưng ngại ko tiến đến vì thấy em theo đạo Thiên chúa và vì....em hơi béo nữa haha (chắc sợ quen em, em ăn cho mà sạch túi) . Anh ấy còn "thòng" thêm 1 câu, em xem ai được thì chịu đại cho rồi haha. Cảm ơn anh zai đã dành tình cảm "vô cùng sâu sắc" cho em, em thầm nghĩ ngày xưa cũng may anh ko "cua" em, chứ ko em phải thức trắng mấy đêm liền để soạn lời "từ chối anh". Em biết thân phận em béo nên em cũng ráng kiếm anh nào béo ngang ngữa hoặc ít ra mạnh khỏe hơn anh, chứ anh đi bên em thì đúng là ko thấy anh đâu hết rùi hehe

Em là chống chỉ định với zai đã có vợ, ngoài công việc ra thì chấm hết. Ko giao lưu bạn bè gì hết. Nhưng bi kịch là em lại ko biết zai nào có vợ hay chưa (zai tự nhận là chưa vợ) 12h khuya zai gọi phone cho em tâm sự, hỏi em có muốn nghe zai hát ko? xong rồi tự hát luôn mới ghê haha. Em cũng rãnh đi nghe hết bài haha, em vừa nghe vừa cười xém chảy cả nước.... haha. Nhưng trời thương tự nhiên em biết zai đã có vợ và vợ thì còn đang sắp đẻ nữa nên về nhà mẹ ở, zai 1 mình buồn quá đú đỡn đêm hôm. Em thiệt là kinh tởm zai quá đi à, tự nhiên thấy việc nghe điện thoại của zai cũng kinh tởm theo luôn hixhix. Lần sau anh có đú thì làm ơn kiếm đối tượng khác đi nha

Từ bé đến giờ "gu đàn ông" của em là hơi lạnh lùng và trầm tính, nên các anh nào mà quăng lựu đạn thì làm ơn xin né em ra. Em tự thấy bản thân mình ko có gì đặc sắc cho các anh làm trò vui chơi giải trí. Cũng xin các anh đừng quá ảo tưởng bản thân, nghĩ rằng "cua" em là em gật đầu liền vì ko có ai theo em. Không có đàn ông thì em vẫn sống nhăn răng, vẫn ăn và làm việc như trâu, vẫn ăn diện đầm đìa các kiểu, hứng lên vẫn đú đỡn đêm hôm như thường, tóm lại là em ko chết hehe. Nếu lấy chồng mà như các anh kể trên thì em chẳng thà ở một mình cho đàn ông nó thèm chơi haha. Đàn ông ko thèm thì cho bê pê ganh tị chơi haha

Dù sao thì em cũng rất công bằng, đó chỉ là một số ít zai em quen, còn lại thì các anh rất manly và đáng iu :* :* Em đã nói là em luôn có niềm lạc quan về đàn ông Việt Nam mà, nên em sẽ chờ 1 người đàn ông "thực thụ" đến bên đời em, ko biết em có ảo tưởng quá ko đây haha. Hết chuyện, giải tán đi ngủ :D

Ghi chú thêm hình minh họa : hoa vương Tiến Đoàn, nam hậu thế giới vậy mà em nhìn hình chả thấy đẹp gì hết, chụp hình coi như là show toàn tập, em đã cắt bớt khúc dưới rùi mới dám đem lên blog, ko thôi các em khác chết thèm haha.

--------------------------------------

Bonus định nghĩ về "đàn ông hoàn hảo" ^^ (lượm lặt)

Là người có thể bỏ xem bóng đá để làm việc nhà cho bạn hô hô

Luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn khi cần

Biết cách quan tâm và chăm sóc bạn

Biết rõ sở thích của bạn và cực kỳ romantic

Không bao giờ ngại làm việc nặng nhọc

Và không bao giờ đặt câu hỏi tại sao haha