Saturday, December 25, 2010
Noel 2010
Monday, December 20, 2010
1 năm ngày cưới
Hôm qua là đúng 1 năm ngày cưới của mình, thế mà mình chẳng nhớ gì cả, chẳng nhớ hôm nay là thứ mấy ngày bao nhiêu, mãi đến cuối ngày thì chồng mới hỏi, em ko nhớ hôm nay là ngày gì à? trước đây có bao giờ em quên những ngày kỷ niệm đâu. Ôi em xin lỗi, em đã chẳng chuẩn bị gì cũng chẳng nhớ nữa. Trước đó em đã từng nghĩ là sẽ làm 1 cái gì đặc biệt trong ngày này nhưng .... Cũng may cho em là chúng mình có đến 2 ngày cưới.Kỷ niệm ngày 19/12/2010
Thursday, December 16, 2010
Lạnh
Lại buồn, tự dặn lòng là đừng nghĩ đến nữa nhưng xem ảnh hạnh phúc của mọi người lại thấy chạnh lòng, rồi lại khóc, dường như mọi cảm xúc của mình đều nối với tuyến lệ, một chút là khóc. Đêm qua trời trở gió, nằm trong nhà mà cảm giác như bên ngoài đang có bão cấp 12, trời lạnh buốt và mưa như tâm hồn mình lạnh buốt và ẩm ướt, rồi mình sẽ phải đứng dậy gạt qua những buồn phiền này mà sống tiếp nhưng cảm giác 1 phần tâm hồn mình đã chết theo đứa bé rồi. Có những ngày mình sợ phát khiếp nghe điện thoại của mọi người, sợ nghe những lời động viên an ủi, chỉ cần nghĩ đến lời họ nói cũng khiến mình buồn nôn dù biết rằng mọi người chỉ yêu thương và quan tâm. Có những ngày ko nói với ai 1 từ nào, thậm chí không tiếp xúc với ai ngoài chồng, nhìn anh ấy đi rồi về mà ko nói 1 lời nào. Có rất nhiều đêm thức dậy vì những cơn ác mộng, chập chờn sợ hãi và bất lực vì ko thể làm gì để đứa bé phát triển một cách bình thường đành chấp nhận cho nó ra khỏi cơ thể. Một mình trong bệnh viện đau đớn mình chỉ muốn chấm dứt tất cả những chuỗi ngày khủng khiếp này, muốn chồng bên cạnh mà họ cũng ko cho vào, ko một ai ngoài những âm thanh khủng khiếp. Trong lúc khó khăn nhất mới thấy gia đình là nơi quan trọng và yêu thương mình nhất, từ gia đình chồng cho đến gia đình mình ko ai bảo ai, mỗi người cùng nhau vực tinh thần mình dậy và mình chỉ còn biết dựa vào họ. Nếu ko có gia đình chắc giờ này mình còn vùi mình trong đống chăn mềm suốt ngày chỉ biết khóc. 100 hay 1000 trường hợp mới có 1 điều ko may thì ko hiểu sao lại rơi vào mình, người cần thì ko có, người có lại đem bỏ, cuộc sống này vốn đã rất bất công rồi.
Hà Nội lạnh, lạnh lắm, ko biết đến bao giờ trời mới ấm áp lên, mà rồi trời nhất định sẽ ấm áp lên thôi, giống như lòng mình rồi cũng sẽ ấm dần lên, nhưng mùa đông năm nay dường như dài và khắt nghiệt nhất với mình. Noel năm nay thật lạnh lẽo dù mặc rất nhiều áo nhưng vẫn thấy lạnh lắm
Hà Nội lạnh, lạnh lắm, ko biết đến bao giờ trời mới ấm áp lên, mà rồi trời nhất định sẽ ấm áp lên thôi, giống như lòng mình rồi cũng sẽ ấm dần lên, nhưng mùa đông năm nay dường như dài và khắt nghiệt nhất với mình. Noel năm nay thật lạnh lẽo dù mặc rất nhiều áo nhưng vẫn thấy lạnh lắm
Monday, November 15, 2010
Đường Sơn Đại Địa Chấn
Trong cuộc sống có hai thứ mà mỗi người không được quyền chọn lựa, đó là: cha mẹ và nơi sinh ra. Và một điều vô cùng thiêng liêng mà chúng ta không có quyền phân biệt, đó là tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái.
Tôi rất ấn tượng với bộ phim Đường Sơn đại địa chấn của đạo diễn Phùng Tiểu Cương tái hiện cuộc sống trước và sau trận động đất kinh hoàng năm 1976 ở thành phố Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc với bao mất mát tang thương mà tôi vừa được xem vào một dịp gần đây.
Phim bắt đầu với một ngày hè nóng nực tại thành phố Đường Sơn, nơi người dân vẫn trải qua một ngày bình thường với công việc, gia đình. Vậy nhưng chỉ sau một đêm, cả thành phố nhỏ xinh đẹp đã trở thành một đống đổ nát khổng lồ. Xác người chết ở khắp nơi, tiếng trẻ con khóc, tiếng những người sống sót kêu than, mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Hai chị em sinh đôi Phương Đăng và Phương Đạt mới 7 tuổi bị vùi lấp dưới đống đổ nát. Một tấm bê tông lớn đè lên người hai chị em, mỗi em một đầu. Đội cứu hộ cho biết chỉ có thể cứu được một trong hai đứa trẻ vì nâng đầu này thì tấm bê tông sẽ đè lên đứa trẻ ở đầu kia. Họ yêu cầu người mẹ quyết định chọn một trong hai đứa con của mình. Bà đứng trước sự lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời, bởi sự lựa chọn nào cũng thật cay nghiệt, Phương Đăng hay Phương Đạt đều là máu mủ yêu thương của bà.
Trong vô thức khi những người lính cứu hộ liên tục giục người mẹ phải quyết định nhanh để họ còn cứu giúp những gia đình khác đang gặp nạn. Người mẹ tuyệt vọng: "Cứu con trai tôi". Phương Đăng bị vùi trong đống bê tông đổ nát đang gõ đá xuống nền để mong cơ hội được cứu sống, nghe thấy mẹ chọn cứu em trai Phương Đạt, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má cô bé. Tiếng gọi "Mẹ ơi" đến xé lòng của Phương Đăng như vừa kêu cứu, vừa oán trách mẹ... Người mẹ không biết rằng cô con gái Phương Đăng đã nghe thấy quyết định của mình.
Sau khi lôi được cả hai chị em ra khỏi đống đổ nát, người mẹ đau đớn tột cùng vẫn phải cõng cậu con trai Phương Đạt đi theo đoàn quân cứu hộ để đến địa điểm an toàn hơn. Thân thể cô bé Phương Đăng được đặt lại cạnh xác người cha cùng rất nhiều nạn nhân đã đi về cõi chết khác khi cả tòa nhà họ ở sập xuống. Thế nhưng, tính cách quật cường không chịu lùi bước của Phương Đăng như một phép thần kỳ đã giữ lại tính mạng cho cô bé 7 tuổi. Tỉnh dậy trong cơn mưa tầm tã, bên cạnh xác của người cha, Phương Đăng mang trong mình cú sốc tinh thần lớn và những ký ức đau thương về quyết định của mẹ. Cô bé quyết định giấu danh tính và trở thành con nuôi của một gia đình quân nhân, trong khi người mẹ đẻ và em trai thì đinh ninh Phương Đăng đã chết.

Chỉ đến khi... 32 năm sau đã trôi qua, Phương Đăng lúc này đã định cư ở Canada với người chồng ngoại quốc và con gái nhỏ, ngồi trước màn ảnh TV chứng kiến những thảm cảnh kinh hoàng xảy ra trong trận động đất tàn khốc ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2008 - cơn đại địa chấn giết chết 250.000 người, cô biết rằng mình không thể tiếp tục quay lưng với quá khứ được nữa.
Cô trở về Trung Quốc và tham gia vào đội tình nguyện cứu hộ. Ở đây, Phương Đăng đã được chứng kiến khoảnh khắc một người mẹ khác cũng phải đưa ra quyết định có cho người ta cưa đi một chân của con gái mình để cứu em hay không. Người mẹ thổn thức: "Tôi biết sau này nó sẽ hận tôi...." nhưng vẫn phải quyết định để rồi bà lại đau khổ khóc la và bắt đền những người đã cưa chân của bé và cứu bé ra. "Hãy trả lại chân cho con tôi..." Tất cả những gì diễn ra lúc đó đã làm cho Phương Đăng hiểu được phần nào hoàn cảnh, tình cảm và quyết định ngày xưa của mẹ mình.
Để rồi trong hoàn cảnh đó hai chị em Phương Đăng và Phương Đạt, người cũng tham gia vào đoàn cứu hộ tại Tứ Xuyên đã gặp lại nhau sau 32 năm biền biệt. Một trong những cảnh gần cuối phim đã để lại sự xúc động sâu sắc trong lòng người xem là cảnh người mẹ quỳ xuống để xin lỗi con gái mình.
Tất cả như vỡ oà với bao nỗi vui mừng oán trách của người mẹ sau 32 năm không có một chút tin tức gì về con gái: "Tại sao? Tại sao?". Dường như, Phương Đăng sau bao năm trở về vẫn chưa thật sự cảm nhận được hết nỗi đau đã trải qua của mẹ. Chỉ khi cô nhìn lên bàn thờ mình, di ảnh và những trái cà chua đỏ mọng hôm nào mẹ vẫn chăm chút mỗi ngày... nước mắt lăn dài, Phương Đăng mới thấu hiểu lòng mẹ...
Cả gia đình ra thăm mộ cha và cô bé 7 tuổi quật cường mang trong mình sự oán giận bị bỏ rơi năm nào đã ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Ba từ "Con xin lỗi" thốt lên không dứt trên môi khi Phương Đăng thấy những trái cà chua mẹ vẫn để dành cho mình, thấy chiếc cặp sách yêu thích lúc bé, thấy những bộ sách giáo khoa của từng năm học mà mẹ mua cho hai chị em. Bởi mẹ vẫn tin rằng ở thế giới bên kia, con gái sẽ nhận được chúng.
Phương Đăng oà khóc và xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì đã oán giận mẹ, xin lỗi vì đã không liên lạc với mẹ trong suốt 32 năm...
Trong cuộc sống, đôi khi con trẻ nên học cách tha thứ cho người lớn. Nếu vì một lý do nào đó mà có những khi ta không thể tức khắc nhìn ra nguyên nhân hay thấu hiểu mọi chuyện... thì cũng hãy nhìn cuộc đời một cách bao dung, bởi tất cả chúng ta đều được sinh ra từ tình yêu.
Tôi rất ấn tượng với bộ phim Đường Sơn đại địa chấn của đạo diễn Phùng Tiểu Cương tái hiện cuộc sống trước và sau trận động đất kinh hoàng năm 1976 ở thành phố Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc với bao mất mát tang thương mà tôi vừa được xem vào một dịp gần đây.
Phim bắt đầu với một ngày hè nóng nực tại thành phố Đường Sơn, nơi người dân vẫn trải qua một ngày bình thường với công việc, gia đình. Vậy nhưng chỉ sau một đêm, cả thành phố nhỏ xinh đẹp đã trở thành một đống đổ nát khổng lồ. Xác người chết ở khắp nơi, tiếng trẻ con khóc, tiếng những người sống sót kêu than, mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Hai chị em sinh đôi Phương Đăng và Phương Đạt mới 7 tuổi bị vùi lấp dưới đống đổ nát. Một tấm bê tông lớn đè lên người hai chị em, mỗi em một đầu. Đội cứu hộ cho biết chỉ có thể cứu được một trong hai đứa trẻ vì nâng đầu này thì tấm bê tông sẽ đè lên đứa trẻ ở đầu kia. Họ yêu cầu người mẹ quyết định chọn một trong hai đứa con của mình. Bà đứng trước sự lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời, bởi sự lựa chọn nào cũng thật cay nghiệt, Phương Đăng hay Phương Đạt đều là máu mủ yêu thương của bà.
Trong vô thức khi những người lính cứu hộ liên tục giục người mẹ phải quyết định nhanh để họ còn cứu giúp những gia đình khác đang gặp nạn. Người mẹ tuyệt vọng: "Cứu con trai tôi". Phương Đăng bị vùi trong đống bê tông đổ nát đang gõ đá xuống nền để mong cơ hội được cứu sống, nghe thấy mẹ chọn cứu em trai Phương Đạt, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má cô bé. Tiếng gọi "Mẹ ơi" đến xé lòng của Phương Đăng như vừa kêu cứu, vừa oán trách mẹ... Người mẹ không biết rằng cô con gái Phương Đăng đã nghe thấy quyết định của mình.
Sau khi lôi được cả hai chị em ra khỏi đống đổ nát, người mẹ đau đớn tột cùng vẫn phải cõng cậu con trai Phương Đạt đi theo đoàn quân cứu hộ để đến địa điểm an toàn hơn. Thân thể cô bé Phương Đăng được đặt lại cạnh xác người cha cùng rất nhiều nạn nhân đã đi về cõi chết khác khi cả tòa nhà họ ở sập xuống. Thế nhưng, tính cách quật cường không chịu lùi bước của Phương Đăng như một phép thần kỳ đã giữ lại tính mạng cho cô bé 7 tuổi. Tỉnh dậy trong cơn mưa tầm tã, bên cạnh xác của người cha, Phương Đăng mang trong mình cú sốc tinh thần lớn và những ký ức đau thương về quyết định của mẹ. Cô bé quyết định giấu danh tính và trở thành con nuôi của một gia đình quân nhân, trong khi người mẹ đẻ và em trai thì đinh ninh Phương Đăng đã chết.

Cô bé Phương Đăng cá tính lúc nhỏ.
Phương Đăng lúc đó quá nhỏ để hiểu được nỗi đau của người mẹ khi không có sự chọn lựa nào là đúng đắn cả. Một chọn lựa đã làm cho người mẹ như chết đi nhưng rồi bà vẫn phải sống vì những người đã khuất, vì cậu con trai Phương Đạt giờ chỉ còn một cánh tay trái lành lặn... dù cho cuộc sống đó, triền miên nỗi đau đớn dày vò.Chỉ đến khi... 32 năm sau đã trôi qua, Phương Đăng lúc này đã định cư ở Canada với người chồng ngoại quốc và con gái nhỏ, ngồi trước màn ảnh TV chứng kiến những thảm cảnh kinh hoàng xảy ra trong trận động đất tàn khốc ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc năm 2008 - cơn đại địa chấn giết chết 250.000 người, cô biết rằng mình không thể tiếp tục quay lưng với quá khứ được nữa.
Cô trở về Trung Quốc và tham gia vào đội tình nguyện cứu hộ. Ở đây, Phương Đăng đã được chứng kiến khoảnh khắc một người mẹ khác cũng phải đưa ra quyết định có cho người ta cưa đi một chân của con gái mình để cứu em hay không. Người mẹ thổn thức: "Tôi biết sau này nó sẽ hận tôi...." nhưng vẫn phải quyết định để rồi bà lại đau khổ khóc la và bắt đền những người đã cưa chân của bé và cứu bé ra. "Hãy trả lại chân cho con tôi..." Tất cả những gì diễn ra lúc đó đã làm cho Phương Đăng hiểu được phần nào hoàn cảnh, tình cảm và quyết định ngày xưa của mẹ mình.
Để rồi trong hoàn cảnh đó hai chị em Phương Đăng và Phương Đạt, người cũng tham gia vào đoàn cứu hộ tại Tứ Xuyên đã gặp lại nhau sau 32 năm biền biệt. Một trong những cảnh gần cuối phim đã để lại sự xúc động sâu sắc trong lòng người xem là cảnh người mẹ quỳ xuống để xin lỗi con gái mình.
Tất cả như vỡ oà với bao nỗi vui mừng oán trách của người mẹ sau 32 năm không có một chút tin tức gì về con gái: "Tại sao? Tại sao?". Dường như, Phương Đăng sau bao năm trở về vẫn chưa thật sự cảm nhận được hết nỗi đau đã trải qua của mẹ. Chỉ khi cô nhìn lên bàn thờ mình, di ảnh và những trái cà chua đỏ mọng hôm nào mẹ vẫn chăm chút mỗi ngày... nước mắt lăn dài, Phương Đăng mới thấu hiểu lòng mẹ...
Cả gia đình ra thăm mộ cha và cô bé 7 tuổi quật cường mang trong mình sự oán giận bị bỏ rơi năm nào đã ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở. Ba từ "Con xin lỗi" thốt lên không dứt trên môi khi Phương Đăng thấy những trái cà chua mẹ vẫn để dành cho mình, thấy chiếc cặp sách yêu thích lúc bé, thấy những bộ sách giáo khoa của từng năm học mà mẹ mua cho hai chị em. Bởi mẹ vẫn tin rằng ở thế giới bên kia, con gái sẽ nhận được chúng.
Phương Đăng oà khóc và xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì đã oán giận mẹ, xin lỗi vì đã không liên lạc với mẹ trong suốt 32 năm...
Trong cuộc sống, đôi khi con trẻ nên học cách tha thứ cho người lớn. Nếu vì một lý do nào đó mà có những khi ta không thể tức khắc nhìn ra nguyên nhân hay thấu hiểu mọi chuyện... thì cũng hãy nhìn cuộc đời một cách bao dung, bởi tất cả chúng ta đều được sinh ra từ tình yêu.
Wednesday, November 10, 2010
Mẹ
Ngày con sinh ra đời mẹ phải chịu nhiều đau đớn về thể xác lẫn tinh thần. Ngày xưa y học ko tiến bộ như bây giờ, sinh con là 1 lần sinh tử với người mẹ, mẹ phải chịu đau đớn trong mấy ngày để cố gắng sinh ra con. Ngày sinh nhật con mọi người xum họp chúc mừng chẳng mấy ai nhớ mẹ đã trải qua phút giây khó khăn đó, mà chính mẹ cũng quên đi những đau đớn đó vì niềm hạnh phúc có con quá lớn lao. 9 tháng mang thai con là 9 tháng mẹ phải cố gắng, lo lắng, hồi hộp, mong chờ. Sinh con ra, con ko chịu ăn, con ốm là mẹ cũng muốn bỏ ăn và ốm cùng con. Con lớn lên mẹ lại tiếp tục cố gắng lo cho con ăn học, lo bữa ăn hằng ngày cho con, lo tiền cho con học để con ko thua kém ban bè. Con đi lấy chồng mẹ lại tiếp tục lo con sống có hạnh phúc ko. Suốt cuộc đời chắc mẹ luôn lo cho con, từ cái ngày mẹ biết mình mang thai con đến ngày hôm nay ko biết có ngày nào mà mẹ ko lo lắng suy nghĩ về con. Người ta thường bảo có làm cha mẹ thì mới hiểu lòng cha mẹ, tự nhiên con nhớ lại những lần con làm mẹ buồn, con làm mẹ khóc, con ước gì thời gian trôi lại và con sẽ ko làm như thế nữa. Có những lúc con chỉ muốn thoát khỏi vòng tay của mẹ vì con cảm thấy ngột ngạt và muốn chứng tỏ mình, nhưng bất cứ lúc nào con quay về mẹ đều tha thứ và thương con như chưa từng làm mẹ đau.
Tình yêu này chẳng phải là bất diệt sao
Tình yêu này chẳng phải là bất diệt sao
Friday, October 15, 2010
Đêm thấy ta là thác đổ
Lần đầu tiên nghe Quang Dũng hát trong một không gian "Sỏi Đá" đậm chất Trịnh Công Sơn. Trong một phút giây nào đó cảm giác như mọi cảm xúc ngày xưa ùa về, ngọt ngào, trầm ấm và rồi thích bài này, thích luôn giọng Quang Dũng. Sài Gòn giữ cho tôi những kỷ niệm cảm xúc của 1 thời biết thương và biết nhớ những con người xa lạ
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về
Đám cưới Tú
Chúc mừng đám cưới người bạn thân nhất, iu dấu nhất của mình, mong 2 bạn sẽ mãi yêu nhau và bên nhau trọn đời. Kỷ niệm ngày 9/10/2010







Ở ngoài 2 bạn trông trẻ trung và xinh đẹp hơn nhiều







Saturday, October 02, 2010
Friday, September 24, 2010
My birthday 2010
Bánh kem chồng mua (hơi bé
)
Hoa chồng mua luôn (hơi ít hoa
)
Thức ăn vợ mua (chết vì no
)
Thổi nến nèo
Hoa chồng mua luôn (hơi ít hoa
Thức ăn vợ mua (chết vì no
Thổi nến nèoMonday, September 20, 2010
Tuổi 26
Viết cho tuổi 26 của tôi
Cách đây 1 năm, vào ngày 23/9/2009 năm ngoái tôi đón chào sinh nhật lần thứ 26 trong mệt mỏi xì chét vì công việc, và chỉ kịp đón sinh nhật muộn cùng 2 người bạn thân ở quán -10 độ C trong cơn mưa tầm tã như trút nước. Cũng có bánh, có hoa, có thức ăn, cũng thổi nến nguyện cầu như mọi năm, nhưng chẳng có nguyện cầu nào cho những việc diễn ra trong suốt tuổi mới bắt đầu. Ngay cả bản thân tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có những quyết định quan trọng trong tuổi 26 này.
Quyết định đầu tiên chắc là quyết định quan trọng nhất cuộc đời tôi đó là lấy chồng
Khi tôi nói câu này trong đầu tôi tự nhiên vang lên tiếng mẹ nói với tôi rằng lấy chồng là 1 việc rất hệ trọng, cả cuộc đời số phận con sau này sẽ liên quan đến quyết định ngày hôm nay. Càng nghĩ tôi càng thấy đúng, số phận của người phụ nữ sướng hay khổ đều liên quan đến việc bạn chọn cho mình 1 người chồng như thế nào. Quyết định này tôi chỉ suy nghĩ trong 3 ngày và quyết định trước ngày cưới 6 tháng
có thể hơi vội vàng nhưng chưa chắc là sai lầm
(hy vọng thế). 6 tháng để chuẩn bị nhưng trong đó hết 3 tháng là thuyết phục gia đình. Mẹ tôi đã phải chờ đợi 6 năm để mong tôi qua đó đoàn tụ cùng gia đình. Đến khi tôi cầm visa và nói với mẹ rằng con sẽ ko đi nữa, con sẽ ở lại và lấy chồng. Tôi hiểu mẹ tôi đã đau lòng thế nào. Cả gia đình nghĩ rằng chắc tôi lầm lỡ có bầu bí gì nên mới quyết định như thế
Khi quyết định chọn anh tôi đã dẹp qua hết mọi thứ cảm tính để suy nghĩ, và sau này nếu tôi có khổ đau vì sự lựa chọn này thì tôi cũng ko ân hận vì dù sao tôi cũng dám sống và dám yêu hết mình. Cuối cùng mọi người cũng bị tôi thuyết phục (có đôi chút ép buộc
) nhưng tôi vẫn đang cố gắng từng ngày để mọi người thấy sự lựa chọn của tôi là đúng đắn. Hạnh phúc là thứ rất mong manh và dễ vỡ tôi vẫn nhớ lời mẹ nói, phải luôn giữ gìn hạnh phúc từng ngày, chẳng có thứ hạnh phúc nào tồn tại mãi mãi, cũng như chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu, mọi cảm xúc chỉ là chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác mà thôi 
Quyết định thứ 2 đó là chuyển ra Hà Nội sinh sống, có lẽ đây là điều khó khăn nhất, vì tôi phải sống xa tất cả, xa gia đình đã đành, bây giờ xa luôn cả bạn bè, phải làm quen với gia đình mới, bạn bè mới, công việc mới, ngôi nhà mới, mọi thứ thật quá mới mẻ và khó khăn, tôi chọn anh vì anh là người sống cho gia đình, tôi xa gia đình từ lâu rồi và tôi ko muốn cả hai phải sống xa gia đình nữa. Người vợ thì dù có giỏi đến đâu, có độc lập đến đâu thì với gia đình chỉ đơn giản là người vợ, là người hỗ trợ cho chồng mình, tôi cảm thấy hoàn toàn hài lòng với suy nghĩ này chỉ bởi vì trong gia đình ko thể có 2 cái tôi, ko thể có 2 trụ cột, tôi vẫn phấn đấu cho công việc của mình nhưng nếu 1 ngày chồng và các con tôi cần tôi dành cho họ thời gian và công sức thì tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, nhưng chồng tôi sẽ ko bao giờ bắt tôi chọn cả
. Việc tôi chọn ra HN sống là chính tôi muốn chứ anh ấy ko can dự và bắt tôi phải chọn lựa. Lấy chồng thì phải theo chồng, suy nghĩ đó hơi cổ hũ nhưng tôi thích 1 gia đình truyền thống nơi mà vị trí của từng thành viên đặt đúng nghĩa vụ của nó
Quyết định thứ 3 là mua nhà sống riêng, ko sống cùng gia đình chồng, tất cả mọi chuyện từ đám cưới đến nhà cửa 2 vợ chồng tôi thống nhất là tự lo ko để cho gia đình phải bận tâm. Ơn Chúa là 2 đứa đi làm dành dụm mãi mới dư giả được một ít, đủ để cho mẹ tự hào mà nói với mọi người rằng, tôi về chỉ dự đám cưới còn mọi cái nó lo hết rồi. Tôi cảm thấy hài lòng vì ko phải xin tiền ai hết, độc lập về tài chính khiến bạn có lòng tin nơi mọi người hơn. Và chỉ vì tôi ko thể lo gì cho mẹ thì ít ra ko để mẹ phải bận tâm lo lắng lại cho mình về chuyện tiền bạc
Quyết định thứ 4 là thay đổi công việc, nếu như ngày xưa một ngày 24h tôi dành hết 18h cho công việc thì nay tôi ko làm như thế nữa. Đi làm công ty mới cho tôi cơ hội được gặp gỡ và làm quen với nhiều bạn bè mới và thật sự trong lòng tôi biết ơn họ vô cùng, vì họ cư xử với tôi quá tốt, tốt hơn cả sự mong đợi của tôi
trong lòng thầm cảm ơn Chúa đã cho tôi có được những người bạn tốt luôn bên cạnh và yêu thương tôi thật lòng, dù tôi ko biết làm sao để đền đáp lại tình cảm đó. Dù ở xa nhưng luôn dành cho tôi sự quan tâm, lo lắng, họ ko biết là lòng tôi ấm áp và hạnh phúc đến mức nào đâu.
Vài ngày nữa là tôi đón chào tuổi mới, tuổi 27, 1 năm qua có rất nhiều thay đổi, đôi lúc vẫn giật mình nữa đêm thức giấc cứ tưởng đang nằm trên cái giường trong SG, đôi lúc vẫn giật mình hết hồn tự hỏi nằm bên cạnh mình là ai đây
. Thỉnh thoảng mong muốn được rong chơi đú đởn như xưa cùng 2 đứa bạn thân của mình. Thỉnh thoảng giận nhau chỉ muốn được ôm tụi nó khóc kể lể cho vơi đi nhưng mọi cái thay đổi hết rồi, ko còn ai bên cạnh và tôi phải tự đứng dậy, tự vỗ về, tự an ủi, tự tìm niềm vui cho mình. Tôi bây giờ ko phải chỉ sống cho riêng mình, mà còn sống cho những người xung quanh có liên quan 
Mong rằng trong tuổi mới sẽ có thêm nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc mới, sẽ chào đón nhiều cái mới hơn nữa và điều tuyệt vời nhất có lẽ là vợ chồng tôi sẽ đón thêm thành viên mới thì hạnh phúc bao nhiêu nhỉ
Happy birthday to me
Cách đây 1 năm, vào ngày 23/9/2009 năm ngoái tôi đón chào sinh nhật lần thứ 26 trong mệt mỏi xì chét vì công việc, và chỉ kịp đón sinh nhật muộn cùng 2 người bạn thân ở quán -10 độ C trong cơn mưa tầm tã như trút nước. Cũng có bánh, có hoa, có thức ăn, cũng thổi nến nguyện cầu như mọi năm, nhưng chẳng có nguyện cầu nào cho những việc diễn ra trong suốt tuổi mới bắt đầu. Ngay cả bản thân tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có những quyết định quan trọng trong tuổi 26 này.
Quyết định đầu tiên chắc là quyết định quan trọng nhất cuộc đời tôi đó là lấy chồng
Quyết định thứ 2 đó là chuyển ra Hà Nội sinh sống, có lẽ đây là điều khó khăn nhất, vì tôi phải sống xa tất cả, xa gia đình đã đành, bây giờ xa luôn cả bạn bè, phải làm quen với gia đình mới, bạn bè mới, công việc mới, ngôi nhà mới, mọi thứ thật quá mới mẻ và khó khăn, tôi chọn anh vì anh là người sống cho gia đình, tôi xa gia đình từ lâu rồi và tôi ko muốn cả hai phải sống xa gia đình nữa. Người vợ thì dù có giỏi đến đâu, có độc lập đến đâu thì với gia đình chỉ đơn giản là người vợ, là người hỗ trợ cho chồng mình, tôi cảm thấy hoàn toàn hài lòng với suy nghĩ này chỉ bởi vì trong gia đình ko thể có 2 cái tôi, ko thể có 2 trụ cột, tôi vẫn phấn đấu cho công việc của mình nhưng nếu 1 ngày chồng và các con tôi cần tôi dành cho họ thời gian và công sức thì tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, nhưng chồng tôi sẽ ko bao giờ bắt tôi chọn cả
Quyết định thứ 3 là mua nhà sống riêng, ko sống cùng gia đình chồng, tất cả mọi chuyện từ đám cưới đến nhà cửa 2 vợ chồng tôi thống nhất là tự lo ko để cho gia đình phải bận tâm. Ơn Chúa là 2 đứa đi làm dành dụm mãi mới dư giả được một ít, đủ để cho mẹ tự hào mà nói với mọi người rằng, tôi về chỉ dự đám cưới còn mọi cái nó lo hết rồi. Tôi cảm thấy hài lòng vì ko phải xin tiền ai hết, độc lập về tài chính khiến bạn có lòng tin nơi mọi người hơn. Và chỉ vì tôi ko thể lo gì cho mẹ thì ít ra ko để mẹ phải bận tâm lo lắng lại cho mình về chuyện tiền bạc
Quyết định thứ 4 là thay đổi công việc, nếu như ngày xưa một ngày 24h tôi dành hết 18h cho công việc thì nay tôi ko làm như thế nữa. Đi làm công ty mới cho tôi cơ hội được gặp gỡ và làm quen với nhiều bạn bè mới và thật sự trong lòng tôi biết ơn họ vô cùng, vì họ cư xử với tôi quá tốt, tốt hơn cả sự mong đợi của tôi
Vài ngày nữa là tôi đón chào tuổi mới, tuổi 27, 1 năm qua có rất nhiều thay đổi, đôi lúc vẫn giật mình nữa đêm thức giấc cứ tưởng đang nằm trên cái giường trong SG, đôi lúc vẫn giật mình hết hồn tự hỏi nằm bên cạnh mình là ai đây
Mong rằng trong tuổi mới sẽ có thêm nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc mới, sẽ chào đón nhiều cái mới hơn nữa và điều tuyệt vời nhất có lẽ là vợ chồng tôi sẽ đón thêm thành viên mới thì hạnh phúc bao nhiêu nhỉ
Happy birthday to me
Subscribe to:
Posts (Atom)























