Friday, September 24, 2010

My birthday 2010

Kỷ niệm 23/9/2010 - Hà Nội

Bánh kem chồng mua (hơi bé )

Hoa chồng mua luôn (hơi ít hoa )

Thức ăn vợ mua (chết vì no )

Thổi nến nèo

Em và hoa

Nhí nhảnh tập 1

Nhí nhảnh tập 2

Nhí nhảnh tập 3

Monday, September 20, 2010

Tuổi 26

Viết cho tuổi 26 của tôi

Cách đây 1 năm, vào ngày 23/9/2009 năm ngoái tôi đón chào sinh nhật lần thứ 26 trong mệt mỏi xì chét vì công việc, và chỉ kịp đón sinh nhật muộn cùng 2 người bạn thân ở quán -10 độ C trong cơn mưa tầm tã như trút nước. Cũng có bánh, có hoa, có thức ăn, cũng thổi nến nguyện cầu như mọi năm, nhưng chẳng có nguyện cầu nào cho những việc diễn ra trong suốt tuổi mới bắt đầu. Ngay cả bản thân tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có những quyết định quan trọng trong tuổi 26 này.

Quyết định đầu tiên chắc là quyết định quan trọng nhất cuộc đời tôi đó là lấy chồng Khi tôi nói câu này trong đầu tôi tự nhiên vang lên tiếng mẹ nói với tôi rằng lấy chồng là 1 việc rất hệ trọng, cả cuộc đời số phận con sau này sẽ liên quan đến quyết định ngày hôm nay. Càng nghĩ tôi càng thấy đúng, số phận của người phụ nữ sướng hay khổ đều liên quan đến việc bạn chọn cho mình 1 người chồng như thế nào. Quyết định này tôi chỉ suy nghĩ trong 3 ngày và quyết định trước ngày cưới 6 tháng có thể hơi vội vàng nhưng chưa chắc là sai lầm (hy vọng thế). 6 tháng để chuẩn bị nhưng trong đó hết 3 tháng là thuyết phục gia đình. Mẹ tôi đã phải chờ đợi 6 năm để mong tôi qua đó đoàn tụ cùng gia đình. Đến khi tôi cầm visa và nói với mẹ rằng con sẽ ko đi nữa, con sẽ ở lại và lấy chồng. Tôi hiểu mẹ tôi đã đau lòng thế nào. Cả gia đình nghĩ rằng chắc tôi lầm lỡ có bầu bí gì nên mới quyết định như thế Khi quyết định chọn anh tôi đã dẹp qua hết mọi thứ cảm tính để suy nghĩ, và sau này nếu tôi có khổ đau vì sự lựa chọn này thì tôi cũng ko ân hận vì dù sao tôi cũng dám sống và dám yêu hết mình. Cuối cùng mọi người cũng bị tôi thuyết phục (có đôi chút ép buộc ) nhưng tôi vẫn đang cố gắng từng ngày để mọi người thấy sự lựa chọn của tôi là đúng đắn. Hạnh phúc là thứ rất mong manh và dễ vỡ tôi vẫn nhớ lời mẹ nói, phải luôn giữ gìn hạnh phúc từng ngày, chẳng có thứ hạnh phúc nào tồn tại mãi mãi, cũng như chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu, mọi cảm xúc chỉ là chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác mà thôi

Quyết định thứ 2 đó là chuyển ra Hà Nội sinh sống, có lẽ đây là điều khó khăn nhất, vì tôi phải sống xa tất cả, xa gia đình đã đành, bây giờ xa luôn cả bạn bè, phải làm quen với gia đình mới, bạn bè mới, công việc mới, ngôi nhà mới, mọi thứ thật quá mới mẻ và khó khăn, tôi chọn anh vì anh là người sống cho gia đình, tôi xa gia đình từ lâu rồi và tôi ko muốn cả hai phải sống xa gia đình nữa. Người vợ thì dù có giỏi đến đâu, có độc lập đến đâu thì với gia đình chỉ đơn giản là người vợ, là người hỗ trợ cho chồng mình, tôi cảm thấy hoàn toàn hài lòng với suy nghĩ này chỉ bởi vì trong gia đình ko thể có 2 cái tôi, ko thể có 2 trụ cột, tôi vẫn phấn đấu cho công việc của mình nhưng nếu 1 ngày chồng và các con tôi cần tôi dành cho họ thời gian và công sức thì tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả, nhưng chồng tôi sẽ ko bao giờ bắt tôi chọn cả . Việc tôi chọn ra HN sống là chính tôi muốn chứ anh ấy ko can dự và bắt tôi phải chọn lựa. Lấy chồng thì phải theo chồng, suy nghĩ đó hơi cổ hũ nhưng tôi thích 1 gia đình truyền thống nơi mà vị trí của từng thành viên đặt đúng nghĩa vụ của nó

Quyết định thứ 3 là mua nhà sống riêng, ko sống cùng gia đình chồng, tất cả mọi chuyện từ đám cưới đến nhà cửa 2 vợ chồng tôi thống nhất là tự lo ko để cho gia đình phải bận tâm. Ơn Chúa là 2 đứa đi làm dành dụm mãi mới dư giả được một ít, đủ để cho mẹ tự hào mà nói với mọi người rằng, tôi về chỉ dự đám cưới còn mọi cái nó lo hết rồi. Tôi cảm thấy hài lòng vì ko phải xin tiền ai hết, độc lập về tài chính khiến bạn có lòng tin nơi mọi người hơn. Và chỉ vì tôi ko thể lo gì cho mẹ thì ít ra ko để mẹ phải bận tâm lo lắng lại cho mình về chuyện tiền bạc

Quyết định thứ 4 là thay đổi công việc, nếu như ngày xưa một ngày 24h tôi dành hết 18h cho công việc thì nay tôi ko làm như thế nữa. Đi làm công ty mới cho tôi cơ hội được gặp gỡ và làm quen với nhiều bạn bè mới và thật sự trong lòng tôi biết ơn họ vô cùng, vì họ cư xử với tôi quá tốt, tốt hơn cả sự mong đợi của tôi trong lòng thầm cảm ơn Chúa đã cho tôi có được những người bạn tốt luôn bên cạnh và yêu thương tôi thật lòng, dù tôi ko biết làm sao để đền đáp lại tình cảm đó. Dù ở xa nhưng luôn dành cho tôi sự quan tâm, lo lắng, họ ko biết là lòng tôi ấm áp và hạnh phúc đến mức nào đâu.

Vài ngày nữa là tôi đón chào tuổi mới, tuổi 27, 1 năm qua có rất nhiều thay đổi, đôi lúc vẫn giật mình nữa đêm thức giấc cứ tưởng đang nằm trên cái giường trong SG, đôi lúc vẫn giật mình hết hồn tự hỏi nằm bên cạnh mình là ai đây . Thỉnh thoảng mong muốn được rong chơi đú đởn như xưa cùng 2 đứa bạn thân của mình. Thỉnh thoảng giận nhau chỉ muốn được ôm tụi nó khóc kể lể cho vơi đi nhưng mọi cái thay đổi hết rồi, ko còn ai bên cạnh và tôi phải tự đứng dậy, tự vỗ về, tự an ủi, tự tìm niềm vui cho mình. Tôi bây giờ ko phải chỉ sống cho riêng mình, mà còn sống cho những người xung quanh có liên quan

Mong rằng trong tuổi mới sẽ có thêm nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc mới, sẽ chào đón nhiều cái mới hơn nữa và điều tuyệt vời nhất có lẽ là vợ chồng tôi sẽ đón thêm thành viên mới thì hạnh phúc bao nhiêu nhỉ

Happy birthday to me

Thursday, September 09, 2010

Mùa thu


Ghé tai này em nói nhỏ anh nghe
Hoa sữa đã thơm nồng nàn khắp phố
Mình cùng nhau hẹn hò đi nhỉ
Kẻo tình yêu thiếu hương vị mùa thu...

P/S: Em sẽ lại cưa anh nhé