Sunday, September 18, 2011

Sưu tầm

Nguyên tắc để lấy được chồng tốt



"Vào Webtretho đọc tâm sự của các chị em, người thì bị chồng mắng chửi, người thì bị chồng lạnh nhạt, người thì bị chồng phản bội, người thì bị gia đình chồng bắt nạt...nói chung là tình cảnh của các chị em đều “thê thảm” không sao tả xiết. Nguyên nhân của những cái sự thê thảm đó là vì đâu? Vì số phận? Vì vợ? Vì chồng? Có nhiều lý do được mang ra mổ xẻ lắm, nhưng có một thứ quan trọng nhất, mà lại ít được nói đến.

Đó là vì CHỌN SAI, YÊU LẦM, LẤY NHẦM

"Tiếc rằng lý do này có nói ra dường như cũng không có ích gì cho chị em, vì đã trót lấy mất rồi, trót mang khổ vào thân rồi. Thế nên mình tranh thủ thời gian rảnh (vì bị chồng chiếm mất TV) sang bên box yêu đương này viết bài, hy vọng giúp ích cho những bạn gái chưa chồng có thêm thông tin bổ ích để chọn được người chồng tử tế, không phải vào box bên kia than thân trách phận trong tương lai gần".

------------------------------------------------------------

NHỮNG NGUYÊN TẮC ĐỂ LẤY ĐƯỢC CHỒNG TỐT

Nguyên tắc đầu tiên: Ngu thì chết, bệnh tật không tự nhiên sinh ra.

Điều này có nghĩa là đàn ông không "tự dưng xấu". Nhiều bạn lấy làm ngạc nhiên rằng người chồng mình sao trước và sau khi cưới lại khác nhau đến vậy. Trước kia anh ta dịu dàng, ga lăng, sạch sẽ, còn sau khi cưới anh ta cục cằn, vô học, bẩn thỉu, một sự biến đổi “thần kỳ” chăng?

Không, cái người đàn ông cục cằn, vô học, bẩn thỉu ấy không tự nhiên sinh ra. Anh ta vẫn ở đó, trong cái lớp vỏ dịu dàng, sạch sẽ, lãng mạn ấy, chỉ có điều bạn không nhận ra thôi. Vì thế, lấy chồng tốt hay chồng xấu không phải là sự may rủi, điều đó phụ thuộc vào chính bạn, và chỉ bạn mà thôi. Bạn chọn đúng, bạn sẽ được "hàng tốt", bạn chọn sai, bạn vớ phải "hàng dởm". Nếu bạn không biết cách làm "người tiêu dùng thông thái", thì chẳng có gì ngạc nhiên khi bạn bị ngộ độc, bị thương tích, bị ốm đau vì chính thứ hàng tự tay mình mang về.

Nếu bạn mua phải một con cá ươn, thì đó là do số phận, hay do bạn đoảng?

Vâng, xin hãy nhớ nguyên tắc đầu tiên: Bệnh tật không tự nhiên sinh ra, ngu thì (phải) chết.

-------------------------------------------------------------------

Nguyên tắc 2: Yêu là chọn lựa.

Nguyên tắc này còn được gọi là nguyên tắc: Không tin vào sự lãng mạn nhảm nhí.

Yêu là cái gì? Các nhà văn, nhà thơ từ xưa đến nay đã tô vẽ, thần thánh hóa, huyền bí hóa, ngu xuẩn hóa tình yêu một cách triệt để, nào là yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc vân vân... Tín đồ trung thành nhất của những cái tuyên ngôn hũ nút này tất nhiên là các bạn gái.

Các bạn quên mất hai điều quan trọng:

Thứ nhất: nhà văn nhà thơ là những kẻ có tâm hồn khác người, và nói chung là có cuộc sống không bình thường. Họ nhìn, đánh giá, cảm nhận cuộc sống theo một cách khác chúng ta, và thông thường là cực đoan. Họ không có cuộc sống bình thường chính là vì những suy nghĩ, cảm xúc có phần thái quá, lệch lạc đó. Vì thế trừ phi bạn cũng muốn sống như họ, còn không thì đừng có nghe họ.

Thứ hai: những kẻ hay tuyên truyền cho mấy thứ yêu là hy sinh, yêu là hết mình, yêu là không biết tại sao yêu thì mới là yêu, yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc đó là ai? Là đàn ông. Tại sao? Bởi vì những điều đó có lợi cho đàn ông.

Với bản năng truyền giống của mình, đàn ông cần có những người đàn bà ngốc nghếch, dâng hiến, mù quáng... để có thể dễ dàng thực hiện chức năng giống nòi (cái này là do bản năng, không phải cố tình đâu). Những người phụ nữ thông minh, biết cân bằng cảm xúc và lý trí tất nhiên không có lợi cho việc reo rắc gen khắp nơi, vì thế cần ngu hóa họ, đánh vào cảm xúc của họ, làm lạc lối họ. Cách tốt nhất là mang một thứ vô hình, khó xác định là tình yêu ra để làm công cụ.

Những cô gái bị ảnh hưởng bởi sự tuyên truyền một cách hoang tưởng về tình yêu này sẽ lao vào tình yêu (và đàn ông) như một con thiêu thân mù quáng. Không nghĩ, và không dám nghĩ, (sợ bị coi là "không biết yêu") đến việc tìm hiểu, đánh giá, nhận xét, cân nhắc về cái người mà nhiều khả năng mình sẽ lấy làm chồng, cái người có ảnh hưởng quyết định đến hạnh phúc cả đời mình. Yêu là không thể lý giải được, yêu là không tính toán, yêu là đi theo tiếng gọi trái tim … Ừ tốt thôi, đến lúc bị một thằng chồng vũ phu đánh đập, bị bà mẹ chồng nanh ác chửi bới... thì mang trái tim ra mà đền nhé.

Tóm lại: Yêu là quá trình phát triển cảm xúc, và đặc biệt là sự tìm hiểu, chọn lựa cần thiết đối với người bạn yêu. Lý trí cần cho tình yêu cũng như trái tim vậy. Kẻ nào nói với bạn tình yêu không cần lý trí, ấy là bởi vì kẻ đó chẳng có tí trí óc nào. Còn nếu bạn cũng muốn mình không có trí óc như vậy, thì hãy xem lại nguyên tắc số 1.

------------------------------------------------------------------

Nguyên tắc 3: Tình yêu chẳng giúp được gì.

Tại sao phụ nữ khổ hơn đàn ông? Bởi vì họ ít lý trí hơn. Phụ nữ suy nghĩ bằng trực giác, bằng cảm tính, cảm xúc, mà những cái này thì rất dễ tác động. Có nghĩa là lừa phụ nữ thì dễ hơn là lừa đàn ông. Mà chả cần phải lừa, tự họ lừa họ là đủ rồi.

Điều phụ nữ tin tưởng nhất là gì? Có tình yêu là sẽ vượt qua tất cả? Ồ, thật là buồn cười, thật là ngớ ngẩn. Giống như bọn nghiện vậy, có thuốc là chúng tin rằng có thể tự mình xây dựng được cả thiên đường cho bản thân, nhưng ai cũng biết thiên đường của nghiện thì hết cơn say thuốc là hết sạch, thiên đường của những kẻ coi tình yêu là phép màu cũng sẽ chết sau ngày cưới. Khi dân nghiện say thuốc, họ có cảm giác chúng trở thành siêu nhân có thể bay như chim, khỏe như gấu, vui như tết. Khi phụ nữ yêu họ cũng có cảm giác y như vậy, chính vì thế họ nghĩ rằng chừng nào cái cảm giác say sưa này còn tồn tại, họ có thể vượt qua tất cả, nào là cải tạo đàn ông, nào là khuất phục được mẹ chồng khó tính, nào là gánh vác được họ hàng nhà chồng vân vân...

Kết cục thì sao? Bọn nghiện thân tàn ma dại, kết thúc cuộc đời sau khi nhận ra những gì xảy ra trong cơn say của mình là không có thật. Còn phụ nữ mù quáng cũng thân tàn ma dại sau khi nhận ra rằng cơn mê tình chẳng giúp họ đương đầu tốt hơn với những khó khăn trong cuộc sống gia đình, ngược lại, những khó khăn đó làm họ tỉnh mộng, và rốt cục tình thì chẳng còn, lại đeo thêm mấy cục nợ đời.

Vì thế, hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là con chim nhỏ, xinh xắn, yếu ớt. Nó không giúp bạn vượt qua chông gai thử thách gì đâu, ngược lại, bạn còn cần phải chăm sóc, bảo vệ, o bế nó các kiểu nếu không muốn nó chết. Muốn chăm sóc nó như thế, bạn phải có thời gian, phải có sức khỏe và tâm trạng tốt, mà những thứ đó không có được nếu cuộc sống của bạn quá khó khăn. Tất nhiên đôi khi nó giúp bạn, làm cho cuộc sống của bạn thêm dễ chịu, nhưng phần lớn thời gian thì bạn là người phải giúp nó, chăm nó. Khi bạn không có gánh nặng gia đình, khi người đàn ông của bạn vẫn còn nồng nàn (đang trong giai đoạn chinh phục thử thách mà) thì việc nuôi một con chim nhỏ xinh xắn rất là đơn giản, và nó hót cho bạn vui suốt cả ngày. Nhưng khi bạn đầu bù tóc rối mặc bộ đồ nhàu nát cọ sàn vệ sinh thay cho osin trong nhà chồng, thì cái con chim ấy chẳng những không hót nữa, mà còn sẵn sàng ốm chết lúc nào không biết. Còn chồng bạn, luôn sẵn sàng nuôi một con mới (bản năng thôi, không cố tình đâu).

Thử hình dung có ngày bạn sẽ đối thoại với "con chim" tình yêu như thế này:

- Tình yêu ơi, tao khổ quá, sao mày không giúp tao vượt qua khó khăn?

- Tao có hứa giúp mày vượt qua khó khăn hồi nào đâu? Tự mày nghĩ ra cái công dụng đấy cho tao mà.

- Nhưng nhiều khi tao thấy có mày tao cũng có thêm sức mạnh đấy chứ?

- À, đại khái tao là viên thuốc hạ sốt, mày bệnh quá thì tao có thể giúp mày hạ nhiệt một lúc, nhưng tao không phải là thuốc chữa bệnh. Còn mày thì cho rằng tao là thứ thuốc tiên chữa bá bệnh. Thật mệt tao quá.=))

-------------------------------------------------------------------

Nguyên tắc 4: Chuyện nhỏ là chuyện lớn.

Bạn cho rằng điều gì là quan trọng ở người đàn ông đang tán tỉnh bạn? Đa phần các bạn gái sẽ trả lời: Anh ấy tốt với tôi, anh ấy yêu tôi, thế là đủ.

Câu trả lời phổ biến (và tâm đắc) này của các bạn, rất tiếc hoàn toàn chả có tí giá trị nào trong việc tìm kiếm một người đàn ông tốt để làm bạn đời. Khi đàn ông đi tán gái, tất nhiên anh ta phải tốt, tất nhiên anh ấy nói anh ấy yêu bạn. Đem tiêu chuẩn "tốt với tôi, yêu tôi" ra để chọn lựa, chẳng khác nào con cá trong đối thoại sau:
- Cá, thế nào là một thợ câu giỏi?- À, theo tớ một thợ câu giỏi phải có cần câu, có mồi câu.

Đấy, có buồn cười không? Đã đi câu, ai chẳng có cần, ai chẳng có mồi (loại thợ câu đi người không đến hồ, xòe tay ra cho cá tự nhảy vào là siêu nhân, không tính), cần và mồi chẳng là gì để chứng tỏ một tay thợ câu tốt, tương tự "tốt với tôi, yêu tôi" chẳng nói lên được gì về người đàn ông đang muốn có bạn.

Thế cái gì mới là "chuyện lớn" quan trọng để bạn xác định được một ông chồng tốt? Đấy chính là những chuyện nhỏ. Những hành động cử chỉ lặt vặt trong đời sống hàng ngày.

Những chuyện lớn ai cũng chú ý, nên ai cũng cố gắng làm tốt, hoặc giả vờ làm tốt. Những chuyện nhỏ ít được để ý đến mới hiển thị tốt nhất một con người, đặc biệt là khi người ta lơ đãng, hoặc người ta cho rằng không có ai để ý đến mình. Anh ta ngáp có che miệng không, ăn xong có ngậm tăm đi ngoài đường không, gặp tai nạn trên đường có xúm vào xem không, khi tức giận có chửi bậy không, về nhà có vứt quần áo bừa bãi không, bóng đèn cháy có gọi thợ không, vay tiền bạn bè có trả đúng hạn không, ngồi một chỗ có rung đùi như bị động kinh không? Đấy, bạn phải tìm hiểu người đàn ông của đời mình thông qua những thứ "lặt vặt" đó.

Có bạn hỏi: Chuyện nhỏ vớ vẩn ấy thì liên quan gì đến tình yêu vĩ đại? Chỉ là những thói quen, sửa là được, quan trọng là yêu, tình yêu đủ lớn thì sẽ vượt qua hết... la la la...

Trả lời: Hành vi bắt nguồn từ thói quen, thói quen bắt nguồn từ tính cách, văn hóa. Mà tính cách, văn hóa chứ không phải tình yêu mới là sự đảm bảo cho hạnh phúc. Ở cùng với một anh chàng tốt tính, hòa hợp, bạn sẽ từ không yêu chuyển thành yêu, từ yêu ít thành yêu nhiều. Ở với một anh chàng chẳng ra gì, tình yêu sẽ chết nhanh thôi.

Còn dùng tình yêu để thay đổi tính cách? Chuyện hài nhất thế kỷ, giờ nào rồi mà còn nói đùa thế?

---------------------------------------------------

Nguyên tắc 5: Đừng nghe đàn ông nói, hãy nhìn đàn ông làm

Khoảng 90% những lời lẽ của đàn ông về tình yêu với bạn gái của mình là không thể tin được. Đặc biệt là các thanh niên chim chíp tán gái thì thôi rồi, toàn mang nhạc thị trường, nhạc sến, trà sữa tâm hồn, danh ngôn, trích dẫn truyện tình ba xu, phim Hàn Quốc... ra ba hoa, thật là đến bò nghe cũng phải phì cười (thế mà các cô gái lại rất thích, lạ ghê).

10% lời lẽ còn lại thì có thể tin (chẳng hạn như "em ơi anh muốn x em") nhưng lại không có giá trị lâu dài. Đây là điều phụ nữ dễ bị nhầm lẫn nhất, vì 10% này ngay cả những người đàn ông tử tế nhất cũng thường nói.

Chẳng hạn: Anh yêu em mãi mãi. Anh sẽ đi bên em suốt cuộc đời. Anh sẽ....

Họ có nói dối không? Không. Không nói dối, vì khi nói ra câu đấy họ thực sự nghĩ như thế. Chỉ có điều là còn một phần khác họ không nói ra, đôi khi vì họ cũng không hiểu được chính mình. Anh sẽ yêu em mãi mãi ... nếu lúc nào em cũng ngoan ngoãn, thơm tho, nhàn rỗi ngồi nép vào bên anh thế này này, như thế, tất nhiên là yêu. Nhưng sau này em đầy mùi nước mắm với nước đái trẻ con, ăn mặc nhếch nhác, bụng béo đầy mỡ... xin lỗi, anh không có ý lừa em, nhưng không hiểu sao anh... sorry.. tình cảm của chúng ta không như cũ nữa.

Cô gái khóc nức nở: Tôi đã hy sinh vì anh, tôi già, béo, xấu, bẩn cũng vì anh... thế mà anh lại...

Chồng (nghĩ thầm): Công nhận là em tốt, công nhận là em đúng. Nhưng mà điều kiện của tình yêu là phải thơm, sạch, mới, lạ. Bảo anh biết ơn em thì được, nhưng bảo anh run rẩy yêu em như ngày nào thì khó quá, cái này sao cố được.

Đàn ông khi yêu hay thích khẳng định mình, nói ra nhiều câu có chủ ngữ là ngôi thứ nhất: Anh thế này, anh thế khác... Các cô gái nghe say sưa, mắt chớp chớp miệng đớp đớp, tâm đắc ghê lắm. Mình yêu anh ấy quá, anh ấy bảo là... anh ấy hứa là...anh ấy là người.... Đến khi lấy về rồi, thỉnh thoảng lại nghẹn ngào, ôi mình bị lừa, ngày xưa nó nói vậy mà bây giờ không phải vậy.

Vậy kết luận ở đây là gì?

Nghe đàn ông tán cho vui thôi. Chủ yếu là phải nhìn xem anh ta làm được cái gì. Anh bảo anh lo được cuộc sống cho tôi, vậy phải xem anh có tháo vát, kiếm tiền được không. Anh bảo anh có trách nhiệm với tôi, vậy phải xem anh đối xử với bạn bè, người thân của mình thế nào. Anh bảo anh là người tốt, vậy phải xem anh có ghét chó và trẻ con hay không, vay tiền bạn có trả không...

Bạn nào yêu không mở to mắt ra mà nhìn, chỉ chết vì mấy câu văn hoa ba xu, đến lúc khổ lại đổ tại duyên số...xin mời xem lại nguyên tắc số 1.

---------------------------------------------------------

Nguyên tắc 6: Đức tính quan trọng nhất của chồng?

Tôi không nói là "đức tính quan trọng nhất của đàn ông", bởi vì mỗi người đàn bà cần đến đàn ông theo một nhu cầu riêng của mình. Có người mê đẹp trai, có người thích khỏe mạnh, có chị thích ga lăng, có bà thích phong độ...tóm lại cái "nhất" đấy thiên biến vạn hóa, không sao tổng kết hết được.

Nhưng với vai trò làm chồng thì lại khác. Làm chồng tốt cũng cần nhiều tính chất khác nhau, lãng mạn, mạnh mẽ, giỏi giang, phong độ, tháo vát, thông cảm, bao dung, chăm chỉ... gi gỉ gì gi, cái gì cũng cần, cái gì cũng tốt. Nhưng tất nhiên là thật khó mà tìm được người hoàn hảo như vậy. Mà nếu có kiếm được, thì chắc bạn cũng chả đủ hoàn hảo để mà lấy được người ta. Thế thì, nếu như phải rút gọn, phải lựa chọn và quyết định trong những đức tính ấy, trong số những người bạn "có thể" lấy được, thì bạn sẽ lấy ai, lấy người như thế nào?

Hỏi đến đây, cả lớp đồng thanh: Lấy người yêu mình và mình cũng yêu, tóm lại lấy nhau vì tình ạ!!!

Cô giáo: Khổ quá, thế lúc chọn người yêu vậy, các em chọn ai, tìm người như thế nào?

Cả lớp: Yêu thì sao chọn được ạ, duyên số rồi, yêu mà biết tại sao yêu thì đã không phải là yêu ạ !!!

Cô giáo: Thật hết ý kiến...

Đùa vậy thôi, topic này mong được giúp đỡ những người nghĩ rằng lý trí cũng cần thiết trong tình cảm. Còn với các tín đồ của yêu mê muội, cưới mù quáng thì đến cô giáo cũng bó tay, nói gì đến tôi.

Trở lại với câu chuyện đức tính quan trọng nhất của chồng, có lẽ cũng cần chú thích thêm để các bạn đỡ thắc mắc, ấy là quan trọng nhất không có nghĩa là duy nhất cần thiết, lại càng không có nghĩa đó là yếu tố đầu tiên cần được đưa ra xem xét (cái đầu tiên, theo tôi nghĩ, là tìm hiểu xem đối tượng có bị Gay, hoặc bất thường về sinh lý hay không). Quan trọng nhất có nghĩa là, sau khi chúng ta đã có được hai ứng cử viên trước mặt, cả hai đều nam tính, nội tiết ổn định, biết đọc biết viết, chỉ số IQ trên 60... nhưng một anh thì biết đánh đàn ca hát múa rối nước còn một anh thì có cái "quan trọng" ấy, vậy nên chọn anh nào?

Cái đức tính đó là khả năng tiếp thu, học hỏi, nhận thức những sai lầm, điểm yếu của mình và cố gắng sửa chữa chúng. Nói cách khác, đó là khả năng tự hoàn thiện bản thân.

Nếu lấy một người chồng biết nhận ra khuyết điểm, dám nhận sai, sai dám sửa (không đảm bảo thành công 100%) thì các bạn có thể yên tâm là cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Giống như bạn “cưới” một chiếc Kia Morning về nhà, mấy năm sau nó tự lên đời thành một chiếc Camry, rồi ít lâu sau lại trở thành một con Mẹc hoành tráng... thế có sướng không? Ngược lại, nếu lúc đầu lấy về một con Mẹc trông hoành tráng, rồi dần dần nó xuống cấp thành cái xe công nông thì thật tai họa.

Vậy khi chọn lựa, ngoài việc nhìn vào những gì đối tượng đang có, hãy để ý đến những gì đối tượng thay đổi trong quá trình quen biết, yêu đương, để ý đến cách anh ta tốt lên hay xấu đi xem anh ta có được khả năng tự hoàn thiện bản thân hay không. Nếu có, thì đấy chính là đức tính quan trọng nhất bạn cần ở chồng bạn.

Xin cảm ơn bài viết Me Boo yêu - thành viên Webtretho!

Monday, August 29, 2011

Tại sao

trời ơi sao ko xem được blog hả bọn google kia :((

Monday, July 18, 2011

Ngày ko vội vã

Ngày ko vội vã. Lâu rồi mới có lại cảm giác vẽ tranh, cũng lâu rồi mới ngồi coi phim truyền hình (sao trước giờ mình ko bao giờ xem phim truyền hình nhỉ). Những chuyện này cũng chiếm nhiều thời gian lắm, với 1 người khi có thời gian là tranh thủ ngủ thì có ti vi cũng như để làm cảnh, bây giờ nó mới có cơ hội giúp ích cho chủ nhân của nó

Khi mình rãnh nhìn sang ông chồng bận rộn đầu tóc bù xù vì công việc mà thương, tự hỏi sao phải khổ sở như thế hả anh? Nhận ra ngày xưa thời gian 2 vợ chồng dành cho nhau 1 ngày chỉ khoảng 2 tiếng để ăn cơm và nói chuyện, trừ những ngày cuối tuần ra thì hầu như ngày nào cũng điên cuồng như thế. Ngày xưa nghĩ đến bỏ việc thấy ko đành lòng, vương vấn nhiều lắm, nghĩ mãi ko biết làm thế nào để giảm công việc, đến lúc quyết định bỏ thì lại nhẹ nhàng như không, nhẹ nhàng như việc buông tay một miếng vải mà mình đã nắm quá chặt khiến cho tay mình phát đau mà mình cũng ko biết rằng thế là đau. Buông ra rồi mới thấy các giác quan khác bắt đầu hoạt động trở lại, trước giờ cứ hỏi tụi nó đi đâu sao càng lúc càng sống ko có cảm giác. Nghe 1 bài hát cảm xúc chút chút rồi quên, đọc sách thì lười vài câu đã thấy buồn ngủ, vẽ tranh thì quên luôn khỏi bộ nhớ, cả việc tưới cây nuôi cá mình cũng hết hứng. Nói thì nghe có vẻ hơi quá nhưng 1 công việc dù là yêu thích nhưng tích tụ lâu ngày thì nó củng thành nhàm chán và khiến mình mệt mỏi.

Mới học được 1 câu trong sách, trong mỗi khó khăn thất bại đều ẩn chứa những giá trị tương xứng. Có khi sau này lại cám ơn những khó khăn đã trải qua, nhờ nó mà mình dừng lại và suy nghĩ xem những gì mình đang làm có phải là tốt, nếu ko có trở ngại có lẽ mình vẫn lao, có khi còn lao nhanh hơn. Hôm rồi có dịp về quê, tự nhiên thích cuộc sống ở quê đến lạ. Cái không khí trong lành, 1 ngôi nhà có vườn, có sân, có thể hướng tầm mắt của mình ra xa mà ko bị vướng bởi cột bê tông, ko bị ngộp thở bởi khói bụi và xe cộ. 2 vợ chồng đèo nhau đi giữa 2 hàng lúa xanh mát, gió thì chạy theo phía sau, trời ạ cuộc sống nó tươi đẹp như thế này sao mình chưa bao giờ nghĩ là sẽ sống 1 cuộc sống như thế nhỉ. Và thật là lâu lắm rồi mình mới thấy mặt trăng trên bầu trời, 1 bầu trời đầy ngôi sao lấp lánh cứ như được sống lại cái thời thơ ấu ngày xưa. Khi tinh thần được giải phóng, tâm hồn được thanh thản, thấy cuộc sống thật hạnh phúc và bình yên, thấy yêu chồng nhiều hơn hồi chưa cưới. 2 vợ chồng nói với nhau rằng, nhất định rồi 1 ngày chúng mình sẽ phải có cuộc sống như thế này, trẻ con khi lớn lên trong một môi trường tốt tâm hồn chúng chắc chắn sẽ khác đi rất nhiều.



Cánh cửa này đóng lại thì sẽ còn nhiều cánh cửa khác mở ra, nhưng mình sẽ ko ngồi 1 chỗ đợi nó mở ra, khi nào mình muốn mình sẽ tự mở nó ra theo cách mình muốn. Còn bây giờ thì hãy hưởng thụ cuộc sống 1 cách chậm rãi, ko vội vã đi nhé

Tuesday, July 05, 2011

Món quà

Một người mẹ mang trong người giọt máu đứa con của mình, hạnh phúc từng ngày khi đứa trẻ phát triển trong bụng mình, ai trải qua cảm giác làm mẹ sẽ hiểu cảm giác đó thật lạ. Nhưng đến 1 ngày cô ấy được bác sĩ nói chỉ số xét nghiệm cho thấy khả năng bị bệnh Down của bé là rất cao, khuyên cô nên bỏ đứa bé đi càng sớm càng tốt. Tôi cảm thấy ruột gan của người mẹ trẻ ấy như bị ai bóp chặt đến mức ko thở nổi, những giọt nước mắt lăn dài. Người mẹ ấy phải tự quyết định có nên giữ lại đứa bé hay ko? Một quyết định như cầm dao cắt vào da thịt mình và cô ấy cầu cứu chồng, cầu cứu gia đình hãy cho cô ấy biết phải quyết định như thế nào, ai cũng khuyên hãy bỏ đứa bé đi, nếu sinh ra nó sẽ là gánh nặng cho gia đình, cho xã hội và cho chính nó. Cô ấy khóc như mưa, tôi cảm giác mưa bão bên ngoài còn ko nặng nề bằng những giọt nước mắt của cô bé. Khi mọi sức lực trong người dường như đã cạn kiệt, cô bé nghe theo lời gia đình đến bệnh viện bỏ cái thai đi. Trước khi vào phòng mổ cô ấy đã ngồi nói chuyện với đứa bé trong bụng lần cuối, mẹ xin lỗi con, mẹ ngàn lần xin lỗi con. Tôi cảm thấy trái tim mình cũng đang bị ai bóp lại khi nghe những lời nói đó, tôi bất chợt nắm lấy tay cô bé và khóc theo. Không hiểu sao tôi lại nói với em rằng, hãy bảo vệ con em. Cô ấy nhìn tôi và lại khóc, sau đó tôi thấy cô ấy đi vào phòng mổ, và tôi cũng chẳng biết khoảng bao lâu sau thì cô ấy đi ra, vẫn khuôn mặt đầm đìa nước mắt nói với chồng rằng, em ko thể, xin anh, em xin anh hãy cho em giữ lại đứa bé, dù nó có thế nào thì nó cũng là con chúng ta. Trái tim con vẫn đập và em ko thể giết con mình được. Và tôi cảm nhận trong lời nói đó có ẩn chứa 1 sức mạnh to lớn, ko ai có thể lay chuyển được ý muốn của em.


Câu chuyện này tôi đã chứng kiến cách đây 6 tháng, tháng 12/2010. Sau đó tôi chẳng biết em ra sao và 2 mẹ con như thế nào. Vô tình hôm nay tôi lại gặp lại em trong bệnh viện, tôi và em cùng vào bệnh viện làm xét nghiệm máu, cô bé ấy đã nhận ra tôi, chị à, chị nhớ em ko? đúng chị mà, chị là người miền Nam, chị đã ngồi cạnh em, và cô ấy kể lại cho tôi nhớ lại hoàn cảnh tôi gặp em. Và tôi ngạc nhiên vô cùng khi em cho tôi xem ảnh con trai của mình, cậu bé thật khôi ngô, khỏe mạnh và chẳng có chút gì biểu hiện của bệnh Down cả. Cô bé ấy đã kể với tôi, sau lần đó cô ấy đã đi xét nghiệm thêm ở nhiều nơi khác, và mọi người đều kết luận là có nguy cơ cao, chứ ko chắc chắn 100% là đứa bé có thật sự hay ko? Sau 2 tháng đấu tranh, chờ đợi và kiên cường làm hết xét nghiệm này đến xét nghiệm khác thì người mẹ đó đã có thể mỉm cười trở lại, và tôi tin đó thật sự là 1 phép màu. Tôi vui mừng cho em, tôi ko biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào, ôi trên đời này có phép màu thật sao?

Ngày nhỏ tôi đã được bố dạy rằng: mỗi đứa trẻ sinh ra đều được ông trời ban tặng cho 1 món quà. Và nếu con ngoan ngoãn, sống tốt thì ông trời sẽ lại ban tiếp cho con những món quà khác trong suốt cuộc đời con. Nhưng nếu 1 ngày ông trời lấy lại 1 trong những món quà đó thì con cũng đừng nên buồn phiền quá, bởi vì ko phải con ko ngoan mà ông ấy biết rằng ko có nó thì con vẫn sống tốt, hạnh phúc. Và đâu đó trên thế gian này còn rất nhiều người cần món quà ấy hơn con.

Đêm qua tôi đã nằm mơ thấy bố hiện về, cầm trên tay 1 gói quà, mỉm cười và nói rằng: Bố có 1 món quà tặng cho con gái. Hôm nay tôi vào bệnh viện và gặp em, và tôi biết chắc rằng món quà mà bố muốn trao tặng tôi là gì. Đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào những điều tốt đẹp, những điều phi thường luôn xảy ra quanh ta dù ta có biết hay ko biết, có tin hay ko tin thì nó vẫn luôn diễn ra, và tôi tin 1 ngày nào đó ông trời sẽ tiếp tục ban tặng cho tôi ko phải 1 mà rất nhiều món quà khác.

Saturday, June 25, 2011

Lảm nhảm

Không hiểu sao mỗi lần mình buồn thì trời đều mưa mưa ở đâu thì cũng giống nhau nhưng nhìn mưa bao giờ cũng nhớ về SG. Dạo này có nhiều chuyện ko vui nhưng ơn trời là tinh thần mình luôn vững vàng và lạc quan, nó như 1 phản xạ tự nhiên vậy. Đi đâu làm gì cũng một mình vì chồng thì cứ đi công tác suốt, nhưng mình cũng chẳng thấy tủi thân lắm, trước khi cưới cũng đã sống một mình rồi mà, chắc bởi vì mình luôn cứng cỏi nên ông trời nghĩ cho nó sống 1 mình ko sao, nó quen rồi, Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh chẳng thể cứ thấy người khác được như thế mà đi so sánh và đua đòi, chồng mình cũng ko thể đáp ứng được. Biết trước mà vẫn cưới thì đừng nên than thở thêm cho đời mệt mỏi, cứ lạc quan mà sống thôi.

Có nhiều người ko biết vẫn cứ nói với mình rằng họ nghĩ con gái trong miền Nam chỉ biết ăn chơi và phung phí, chứ ko tiết kiệm và chịu khó như con gái miền bắc, chẳng biết lôi đâu ra suy nghĩ buồn cười như thế. Mình cũng đang muốn ăn chơi và phung phí lắm đây nhưng ko có tiền thì lấy đâu ra mà chơi. Tiền kiếm thì khó mà có bệnh thì tiêu vèo như lá rơi, cứ như cầm tiền mà đi rải đường vậy. Chồng mình có 1 ông bạn thân, cũng lấy vợ miền Nam, thế mà ông ấy còn nói, con gái miền Nam ko chịu khó và hy sinh bằng con gái miền bắc, chắc ông suy từ vợ ổng mà ra, ông còn đoán chắc chồng mình đi làm bao nhiêu cũng ko đủ cho mình mua sắm, đó là nói trước mặt 2 vợ chồng mình như thế, xém sạc nước bọt với cha này, ko đỡ nổi. Hồi mới cưới trong gia đình chồng của mình cũng có người nói, chắc con gái trong miền Nam lười biếng quen rồi,ko biết nấu ăn (vì toàn ăn cơm hàng) lại có mẹ ở bên Mỹ gởi đô la về cho xài hàng tháng chắc chẳng biết làm gì. Chắc bởi vì hình dáng bên ngoài của mình béo tốt, phớ lớ nên nhiều người nghĩ như thế chăng? Ai cũng bảo số mình sướng, ngay cả bạn bẹ mình còn nói, lấy chồng được cái nhà, được chồng nuôi, ko phải lo về kinh tế nên lúc nào nhìn mày cũng phởn phơ. Đấy mình đang làm nô lệ cho cái hình ảnh béo tốt và hoàn hảo, nhưng ko phải do mình cố tình tạo nên cái hình ảnh đó mà tự nhiên nó thế. Nhưng thôi mọi người nghĩ thế cũng được, vì cái gì xấu sẵn chỉ cần tốt lên chút chút họ sẽ ghi nhận mạnh, còn đã tốt sẵn tốt lên nữa cũng ko ai thấy. Còn ai thấy mình sướng thì cứ để họ nhìn mình mà có động lực phấn đấu .

Dạo này rãnh, tuần sau còn rãnh nữa, ngoài việc chầu chực đi khám thì thời gian còn lại ngồi ngắm lá vàng rơi cho có cảm xúc mà viết blog. Trong chuyện này rõ ràng mình ko may mắn nhưng đến bệnh viện thì thấy còn nhiều người ko may mắn hơn mình. Hôm rồi đi khám, lòng mình thì nhão như ruột mèo, nhìn sang con bé xa lạ kế bên đang khóc lóc thảm thiết, tự nhiên tội nghiệp nó quá, hỏi han vài câu, như được dịp xả, em ấy xả bao nhiêu buồn thảm lên mình, thấy hoàn cảnh nó cũng bi đát quá xá, thôi thì lá rách đùm lá nát, mình trở thành cái bị thúng cho em ấy. Sau một hồi khóc lóc các kiểu cũng bình tĩnh hơn, cám ơn rồi về quê cho kịp xe, đi rồi mới nhớ chưa hỏi tên gì. Trong cuộc đời lắm mệt mỏi này giúp nhau được gì thì giúp, ông trời công bằng chắc ko bắt ai phải khổ mãi đâu nhỉ, cố lên nhé em gái xa lạ. Khuyên em cũng như đang tự khuyên chính mình là phải cố lên, khó khăn chỉ là tạm thời, hạnh phúc chỉ đang trì hoãn, hạnh phúc khi vượt qua khó khăn còn ngọt ngào và vui sướng hơn gấp nhiều lần.

Sunday, June 19, 2011

SN chồng


Chúc mừng sinh nhật chồng iu quý của em. Sinh nhật mà chồng phải đi công tác xa, ko được ở nhà, khổ thân chồng quá. Em yêu chồng em nhiều lắm. Kỷ niệm 19/6/2011

Thursday, May 05, 2011

Đảo Cô Tô

Mất 5h đi từ HN xuống Quảng Ninh và mất thêm 2h đi tàu cao tốc ra Cô tô, đến nơi thì người như trên mây luôn, nhưng xứng đáng vì nơi này có bãi biễn thuộc hàng đẹp nhất VN.

Vừa đến nơi bị say nhưng vẫn đú


Chồng nè

Lại là chồng ^^

Mũi ông Minh (ông Minh sinh năm 83 =.=)




Nhìn từ trên cao xuống


Cảnh đẹp thôi rồi



Bãi đá






Làm hàng ^^


Đền thờ bác Hồ

Mình em đứng giữa đường

Bến cảng


Đường lên ngọn hải đăng

Đèn biển Cô tô


Có 1 cái cột đèn mà thi nhau chụp ảnh, đợi mãi mới đến lượt ấy

Nhìn tấm nì như bị thất tình ý :))



Cát trắng mịn


Biển trong xanh


Đẹp vô đối :))


Hoàng hôn trên biển



Kỷ niệm Cô tô 30/4/2011

Tuesday, April 05, 2011

Những đứa trẻ

Nhìn mình giống bố ko nhỉ? Hồi nhỏ ai nhìn vào cũng nói giống bố như đúc khuôn ^^

Hôm nay nói chuyện với mẹ, mẹ nói thỉnh thoảng mẹ nhìn thằng Tý (thằng em trai mình) sao thấy nó giống bố 1 cách kỳ lạ, tự điệu bộ đến dáng đi, cách nói cách cười giống 1 cách vô thức khiến mẹ vừa ngạc nhiên vừa hơi sợ sao nó lại giống như thế. Điều này chỉ có thể hiểu là di truyền 1 cách vô thức vì khi bố mất nó chỉ mới 7 tuổi. Trước đó mẹ chồng mình cũng nói rằng đôi khi mẹ nhìn anh Huy mẹ cứ như thấy bố con trong đó. Từ giọng nói đến điệu bộ từ tốn y chang bố, mà chắc chắn là anh ấy ko cố tình làm như thế, nó như 1 sợi dây vô thức di truyền từ cha mẹ sang con cái.
Khi con chết đi, mọi cái có thể chấm dứt nhưng có 1 thứ luôn tồn tại mãi theo thời gian đó là con cháu, con cháu là của để dành, là cuộc sống mãi mãi của mình. Khi con già đi, con sẽ thấy tuổi trẻ của mình trong con của con. Khi thất vọng, con cái chính là niềm hy vọng, là khát vọng sống để hằng ngày con phải cố gắng, và trên hết con cái chính là hình ảnh của người mà con yêu thương, con sẽ nhìn thấy hình ảnh chồng con trong đôi mắt của đứa bé. Đứa bé là sợi dây gắn kết cả hai đứa thành 1 gia đình thật sự, nó được sinh ra trong tình yêu thì chắc chắn sẽ mang đến tình yêu.
Túm lại là mẹ hỏi mày khi nào thì mày có bầu?

Friday, March 25, 2011

Phú Quốc

Thiên đường Phú Quốc. Một bải biển đẹp, sạch và còn hoang sơ. Những người dân chân thật hiếu khách, tuy dịch vụ còn chưa tốt nhưng đã có những ngày nghĩ tuyệt vời bên mẹ và các bác. Kỷ niệm Phú Quốc
03/2011

Cửu Long resort


Con đường dẫn ra biển nằm trong khuôn viên resort



Cát trắng mịn, biển ít sóng, đẹp và lãng mạn thôi rồi

Đặc sản Phú Quốc - Ngọc trai



Dinh Cậu


Ngọn hải đăng

Cây đa 100 năm tuổi nằm phía sau tượng Phật


Đoàn du lịch. Mình trẻ nhất đoàn ^^


Đá mọc tự nhiên trên núi. Hình vẽ là vẽ thêm

Bar Carol. Trên hát dưới ôm nhau nhảy, dễ thương lắm

1 góc resort Cửu Long


2 mẹ con