Một người mẹ mang trong người giọt máu đứa con của mình, hạnh phúc từng ngày khi đứa trẻ phát triển trong bụng mình, ai trải qua cảm giác làm mẹ sẽ hiểu cảm giác đó thật lạ. Nhưng đến 1 ngày cô ấy được bác sĩ nói chỉ số xét nghiệm cho thấy khả năng bị bệnh Down của bé là rất cao, khuyên cô nên bỏ đứa bé đi càng sớm càng tốt. Tôi cảm thấy ruột gan của người mẹ trẻ ấy như bị ai bóp chặt đến mức ko thở nổi, những giọt nước mắt lăn dài. Người mẹ ấy phải tự quyết định có nên giữ lại đứa bé hay ko? Một quyết định như cầm dao cắt vào da thịt mình và cô ấy cầu cứu chồng, cầu cứu gia đình hãy cho cô ấy biết phải quyết định như thế nào, ai cũng khuyên hãy bỏ đứa bé đi, nếu sinh ra nó sẽ là gánh nặng cho gia đình, cho xã hội và cho chính nó. Cô ấy khóc như mưa, tôi cảm giác mưa bão bên ngoài còn ko nặng nề bằng những giọt nước mắt của cô bé. Khi mọi sức lực trong người dường như đã cạn kiệt, cô bé nghe theo lời gia đình đến bệnh viện bỏ cái thai đi. Trước khi vào phòng mổ cô ấy đã ngồi nói chuyện với đứa bé trong bụng lần cuối, mẹ xin lỗi con, mẹ ngàn lần xin lỗi con. Tôi cảm thấy trái tim mình cũng đang bị ai bóp lại khi nghe những lời nói đó, tôi bất chợt nắm lấy tay cô bé và khóc theo. Không hiểu sao tôi lại nói với em rằng, hãy bảo vệ con em. Cô ấy nhìn tôi và lại khóc, sau đó tôi thấy cô ấy đi vào phòng mổ, và tôi cũng chẳng biết khoảng bao lâu sau thì cô ấy đi ra, vẫn khuôn mặt đầm đìa nước mắt nói với chồng rằng, em ko thể, xin anh, em xin anh hãy cho em giữ lại đứa bé, dù nó có thế nào thì nó cũng là con chúng ta. Trái tim con vẫn đập và em ko thể giết con mình được. Và tôi cảm nhận trong lời nói đó có ẩn chứa 1 sức mạnh to lớn, ko ai có thể lay chuyển được ý muốn của em.
Câu chuyện này tôi đã chứng kiến cách đây 6 tháng, tháng 12/2010. Sau đó tôi chẳng biết em ra sao và 2 mẹ con như thế nào. Vô tình hôm nay tôi lại gặp lại em trong bệnh viện, tôi và em cùng vào bệnh viện làm xét nghiệm máu, cô bé ấy đã nhận ra tôi, chị à, chị nhớ em ko? đúng chị mà, chị là người miền Nam, chị đã ngồi cạnh em, và cô ấy kể lại cho tôi nhớ lại hoàn cảnh tôi gặp em. Và tôi ngạc nhiên vô cùng khi em cho tôi xem ảnh con trai của mình, cậu bé thật khôi ngô, khỏe mạnh và chẳng có chút gì biểu hiện của bệnh Down cả. Cô bé ấy đã kể với tôi, sau lần đó cô ấy đã đi xét nghiệm thêm ở nhiều nơi khác, và mọi người đều kết luận là có nguy cơ cao, chứ ko chắc chắn 100% là đứa bé có thật sự hay ko? Sau 2 tháng đấu tranh, chờ đợi và kiên cường làm hết xét nghiệm này đến xét nghiệm khác thì người mẹ đó đã có thể mỉm cười trở lại, và tôi tin đó thật sự là 1 phép màu. Tôi vui mừng cho em, tôi ko biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào, ôi trên đời này có phép màu thật sao?
Ngày nhỏ tôi đã được bố dạy rằng: mỗi đứa trẻ sinh ra đều được ông trời ban tặng cho 1 món quà. Và nếu con ngoan ngoãn, sống tốt thì ông trời sẽ lại ban tiếp cho con những món quà khác trong suốt cuộc đời con. Nhưng nếu 1 ngày ông trời lấy lại 1 trong những món quà đó thì con cũng đừng nên buồn phiền quá, bởi vì ko phải con ko ngoan mà ông ấy biết rằng ko có nó thì con vẫn sống tốt, hạnh phúc. Và đâu đó trên thế gian này còn rất nhiều người cần món quà ấy hơn con.
Đêm qua tôi đã nằm mơ thấy bố hiện về, cầm trên tay 1 gói quà, mỉm cười và nói rằng: Bố có 1 món quà tặng cho con gái. Hôm nay tôi vào bệnh viện và gặp em, và tôi biết chắc rằng món quà mà bố muốn trao tặng tôi là gì. Đừng bao giờ đánh mất niềm tin vào những điều tốt đẹp, những điều phi thường luôn xảy ra quanh ta dù ta có biết hay ko biết, có tin hay ko tin thì nó vẫn luôn diễn ra, và tôi tin 1 ngày nào đó ông trời sẽ tiếp tục ban tặng cho tôi ko phải 1 mà rất nhiều món quà khác.

No comments:
Post a Comment